Ngay cả Ngân Thạch và Từ Thành là hai lão tướng thân kinh bách chiến, lúc nhìn thấy cảnh tượng này cũng cảm giác da đầu tê dại.
Ngân Thạch nghi hoặc nhìn Từ Thành:
- Đều là Hắc Thiết cấp Hung thú?
- Không phải, còn có loại mạnh hơn nằm vùng ở dưới đất!
- Vì sao không công kích bọn chúng?
- Một khi chúng ta công kích bọn chúng, bọn chúng sẽ phản kích, trong bọn chúng còn có Vương Giả cấp Hung thú, bọn chúng tuyệt đối có thể dễ dàng công phá tường thành của chúng ta!
Từ Thành nuốt nước miếng một cái, nói:
- Nhưng hình như bọn chúng đang chờ đợi gì đó, ta cũng không dám đoán bừa!
- Có Vương Giả cấp? Làm sao có khả năng?
Thành chủ Loạn Phong thành nhìn đám Hung thú Thực vật hệ rậm rạp, ngọ ngậy như xà bên dưới, nói:
- Sao có thể xuất hiện nhiều Hung thú Thực vật hệ tiềm lực đạt đến Vương Giả cấp như thế chứ?
Từ Thành nói:
- Không biết!
Ngân Thạch hỏi hắn, hắn cũng muốn hỏi người khác đây!
Thành chủ Ngân Thạch hỏi
- Có thể ký kết khế ước với Ngự Thú Sư không?
Hắn cũng không tin trong các Thành Vệ Quân lại không có ai động tâm với đám Hung thú Thực vật hệ này. Tuy sức chiến đấu Hung thú Thực vật hệ không cao, nhưng nếu tiềm lực trưởng thành mạnh thì hoàn toàn có thể bù đắp chỗ thiếu hụt của sức chiến đấu.
- Không được!
Từ Thành lắc đầu nói.
- Ban nãy đã có mấy anh em thử rồi, nhưng không thành công.
- Để ta bắt một con tới thử xem, nói không chừng là do năng lực bọn hắn không đủ!
- Chờ một chút, thành chủ đại nhân, nếu ngươi động thủ, ta sợ bọn chúng lại khởi xướng tiến công!
- À..
Ngân Thạch do dự. Nếu như Vương Giả cấp Hung thú thực sự nhảy ra, hắn cũng không giải quyết được.
- Nhưng khi nãy anh em chúng ta có bắt được hai con Hoàng Kim cấp, nếu ngươi muốn có thể đi thử một chút.
- Chờ chút đã!
Ngân Thạch suy nghĩ một hồi, đáp.
Bảo hắn ký kết với Hoàng Kim cấp, hắn có chút không cam lòng.
Nhưng hắn không hề biết, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa bụi cây không có khả năng ký kết khế ước với Ngự Thú Sư nào khác.
- Vậy thành chủ đại nhân, chúng ta nên làm gì bây giờ?
- Còn có thể làm gì?
Ngân Thạch nói.
- Đương nhiên là phái người đi cầu viện rồi!
Bị đám Hung thú Thực vật hệ này bao vây, cho dù đám Hung thú cổ quái này không công thành, nhưng Ngân Thạch vẫn không dám gửi hy vọng vào "Thiện tâm" của Hung thú.
Đánh không lại, cầu viện là biện pháp tốt nhất.
Loạn Phong thành, Ma Hùng thành đều thuộc quản hạt của Lục Vân quận Thanh Loan quốc. Một quận của Thanh Loan quốc tương đương với một tỉnh của Vân quốc Liên Bang trước khi đại tai biến xảy ra.
Chẳng qua sau đại tai biến, Vân quốc Liên Bang tổn thất nặng nề, các tỉnh được quy hoạch lại thành những khu vực chịu sự quản hạt của tám đại quân bộ, do quân đội hoàn toàn tiếp quản.
- Được rồi.
Nửa đêm, mấy vị Hoàng Kim cấp Ngự Thú Sư thừa dịp bóng đêm, bay khỏi Loạn Phong thành. Huyết Ly đều thấy hết, nhưng nó đã sớm dặn dò đám bụi cây kia, chỉ cần đối phương không tấn công, tạm thời bọn chúng không thể công kích.
Cứ để mặc bọn họ đi tìm kiếm trợ giúp.
Tô Dương trao cho Huyết Ly quyền tự do hành động, không hề bó buộc nó. Chỉ cần Huyết Ly không làm trái quy định của Tô Dương, nó muốn làm gì cũng được.
Huyết Ly rất hiểu nhiệm vụ của mình, chính là dùng hết mọi khả năng hấp dẫn sự chú ý của Thanh Loan quốc, dùng hết mọi khả năng giết chết Ngự Thú Sư Thanh Loan quốc, làm suy yếu Thanh Loan quốc!
Một Thanh Loan quốc cường đại, lại có ý đồ xâm lược rõ ràng, hiển nhiên không phù hợp với lợi ích Liên Bang.
Mà Tô Dương thì sao?
Đương nhiên là trốn trong Lục Vân sơn mạch, tiêu diệt Hung thú khắp nơi, thuận tiện giúp Địa Ngục Huyết Đằng Hoa bồi dưỡng thuộc hạ.