Tô Dương cũng không ra lệnh Địa Ngục Huyết Đằng Hoa đi tập kích thành trì Thanh Loan quốc.
Địa Ngục Huyết Đằng Hoa tiếp tục phát triển, sớm muộn gì nó An đều sẽ gây nên chú ý. Đặc tính "Bách Thảo Khô" và "Virus truyền bá " của Địa Ngục Huyết Đằng Hoa sẽ khiến Thanh Loan quốc quyết định đưa nó lên mục tiêu diệt trừ hàng đầu.
- Đi đi!
- Ta sẽ không làm chủ nhân thất vọng!
- Ừm!
Tô Dương trở lại Hắc Nguyệt trấn ở Ma Hùng thành, mới vừa về hắn đã nhận được Thất Thải Mê Huyễn Điệp truyền tin.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp muốn đi ra ngoài.
Tô Dương ngồi trên ghế sa lon mang tới từ Vân quốc Liên Bang, thả Thất Thải Mê Huyễn Điệp ra.
Lúc nghỉ ngơi mà có sô pha, có giường thì hắn sẽ không ngồi, nằm xuống mới thả lỏng nhất, thoải mái nhất.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp vừa ra đã đẩy hắn nằm xuống, ôm hông của hắn, nhìn chằm chằm mắt hắn, không nói lời nào.
Đôi mắt to ươn ướt xinh đẹp của Thất Thải Mê Huyễn Điệp như biết nói chuyện, Tô Dương có thể cảm nhận được, hít một hơi thật sâu, hắn thấy mình đang phải chịu đựng. Ánh nhìn của Thất Thải Mê Huyễn Điệp dù có là ông trời thì đều sẽ dao động.
Nó có thể để cho Tô Dương cảm nhận được cõi lòng nó nhưng lại không để cho Tô Dương thấy phiền chán. Đó là một loại tình cảm đơn thuần, vừa nóng bỏng, tràn đầy mong đợi.
Chỉ có thể nói, quả nhiên không hổ là sủng thú theo Tô Dương nhiều năm, nắm rõ tính cách của Tô Dương trong lòng bàn tay.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp đỏ bừng mặt, e lệ vùi đầu vào lồng ngực Tô Dương.
Chịu không nổi!
Tô Dương yếu ớt nằm trên giường, không còn dám nhìn nó.
- Chủ nhân, ngươi còn chưa đặt tên cho ta đâu!
Thất Thải Mê Huyễn Điệp nói.
- Địa Ngục Huyết Đằng Hoa và Song Sinh Chi Tử đều có tên, ta thì không.
- Đã bảo gọi là Tiểu Điệp mà!
- Tiểu Điệp, tên này hay quá, cảm ơn chủ nhân!
Giọng điệu của Thất Thải Mê Huyễn Điệp như kiểu dù Tô Dương có gọi nó là tiểu trư nó đều sẽ khen hay.
Hắn cảm giác bụng hơi ngứa, tay sờ một cái vừa lúc chạm phải tay Tiểu Điệp và cúc áo được cởi ra.
- Đừng nghịch nữa!
- Được rồi!
- Ngươi nghĩ gì vậy?
Tiểu Điệp nghi ngờ nói:
- Nghĩ gì cơ ạ?
- Cái này...
- Là chuyện sinh tiểu bảo bảo sao?
Tô Dương cảm thấy Tiểu Điệp gan lớn hơn hắn nhiều.
- Cái này không phù hợp...
- Ngươi để ý?
Thất Thải Mê Huyễn Điệp nói tiếp.
- Đúng rồi!
Tiểu Điệp úp sấp lên Tô Dương, cười ranh mãnh:
- Nói cách khác, chủ nhân không bài xích sinh tiểu bảo bảo với ta? Chỉ là không qua được cánh cửa trong lòng kia thôi?
Tiểu yêu tinh này!
- Ta cũng không nói như vậy, ngươi đừng vu oan cho ta!
Hắn lật người, úp sấp trên ghế sa lon.
Rõ ràng da mặt rất dầy, rõ ràng bị Liễu Mộng gọi là lão sắc ma nhưng hắn bây giờ lại cảm thấy xấu hổ.
Ngày hôm nay, Tô Dương mới phát hiện, trong cả đám sủng thú, không dễ đối phó nhất lại là Thất Thải Mê Huyễn Điệp!
- Chủ nhân, tư tưởng của ngươi thực sự quá lạc hậu!
Tô Dương nghiêng đầu qua chỗ khác, liếc nhìn Thất Thải Mê Huyễn Điệp.
Nó đang làm công tác tư tưởng cho hắn?
- Chẳng lẽ chủ nhân đã quên ở trên đại lục Ngự Thú Sư có một phần nhân loại trời sinh đã sở hữu Hung thú huyết mạch, có thể sử dụng kỹ năng Hung thú ư?
Tiểu Điệp khẽ nói bên tai Tô Dương:
- Chủ nhân nghĩ những nhân loại kia có huyết thống Hung thú bằng cách nào?
Tô Dương đương nhiên biết.
- Thủy Lam Tinh bước vào thời đại Hung thú mới chỉ ngắn ngủi ba trăm năm, phát triển lạc hậu, tư tưởng quan niệm không bằng Ngự Thú Sư đại thế giới đã phát triển vài vạn năm, mấy trăm ngàn năm!
Tiểu Điệp tiếp tục nói:
- Chủ nhân, ngươi bây giờ không chỉ cần phải vượt qua Ngự Thú Sư đại thế giới ở trên mặt thực lực mà tư tưởng quan niệm cũng không thể lạc hậu nha! Chủ nhân lợi hại như vậy, huyết mạch rất ưu tú, chúng ta kết hợp con cháu nhất định sẽ càng xuất sắc nữa!