Ứng Tân Tân cứ thế hoảng loạn rời đi. Tiểu Thương Minh nhìn theo bóng lưng cô, nghiêng cái đầu nhỏ, hạ mắt nhìn xuống mặt đất bằng phẳng, gãi đầu tự hỏi: Sao có thể ngã được chứ?
Thật là kỳ lạ!
"Đại ca, anh đang nghĩ gì thế?" Tiểu Bắc Minh nhìn cậu, lo lắng nói, "Mau lại đây, chúng ta nghĩ cách đánh thức mẹ dậy đi."
Bị Tiểu Bắc Minh cắt ngang, Tiểu Thương Minh cũng không thể suy nghĩ sâu xa về những hành động quái dị của Ứng Tân Tân nữa.
Tiểu Thương Minh đi đến trước giường đất, nhìn ba đứa còn lại hỏi: "Làm thế nào mới có thể đánh thức mẹ đây?"
Bốn đứa nhỏ nhìn nhau, cuối cùng ánh mắt đều đặt trên gương mặt Đinh Hải Hạnh.
Quốc Anh chống cằm nhìn Đinh Hải Hạnh, hỏi: "Mẹ ơi, làm sao để đánh thức mẹ ạ?"
"Chúng ta gọi mẹ bao nhiêu lần rồi mà mẹ vẫn không tỉnh?" Tiểu Bắc Minh nằm sấp trên đầu giường, nhíu mày nói, "Có phải mẹ bị bệnh rồi không?"
"Bị bệnh thì cũng phải tỉnh chứ! Chưa thấy ai bị bệnh mà lại như mẹ cả." Tiểu Cửu Nhi vẻ mặt đầy bối rối nói, "Tại sao chúng ta gọi mãi mà mẹ không tỉnh?"
"Đúng vậy! Đúng vậy!" Quốc Anh gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc.
"A!" Quốc Anh đột nhiên kêu lên một tiếng.
"Sao thế? Sao thế?" Tiểu Thương Minh vội vàng nhìn sang cô bé.
"Em có cách rồi." Quốc Anh vui vẻ nói.
"Cách gì?" Tiểu Thương Minh sốt sắng hỏi.
"Mau nói đi, mau nói đi." Tiểu Bắc Minh và Tiểu Cửu Nhi đồng thanh giục.
"Giống như nàng công chúa ngủ trong rừng ấy! Chúng ta hôn mẹ một cái là mẹ tỉnh ngay." Quốc Anh vỗ tay vui vẻ nói.
"Sao em biết?" Tiểu Thương Minh nhìn cô bé, tò mò hỏi.
"Em thấy trong thư phòng của anh Cảnh đấy." Quốc Anh nhìn họ, giọng nói vẫn còn nét trẻ con.
"Thế thì đơn giản thôi." Tiểu Bắc Minh rất dứt khoát "chụt" một cái, hôn lên má Đinh Hải Hạnh.
Đợi một lúc lâu, cậu bé nhìn Quốc Anh, thắc mắc: "Sao mẹ không tỉnh?"
"Em còn chưa hôn mà." Quốc Anh ghé sát vào bên má kia của Đinh Hải Hạnh, cũng hôn một cái.
"Còn có em nữa." Tiểu Thương Minh hôn lên trán Đinh Hải Hạnh.
"Em, em nữa!" Tiểu Cửu Nhi nằm sấp xuống, hôn lên má Đinh Hải Hạnh.
Đợi một lúc, nhìn Đinh Hải Hạnh vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.
Ánh mắt của ba đứa trẻ Tiểu Thương Minh đồng loạt đổ dồn về phía Quốc Anh, đồng thanh hỏi: "Tại sao mẹ vẫn chưa tỉnh?"
"Oa..." Quốc Anh bật khóc nức nở: "Sách đều là lừa người, em không tin vào sách nữa đâu."
Cao Tiến Sơn và Ứng Tân Tân vừa bước qua cổng vòm đã nghe thấy tiếng khóc của Quốc Anh, hai người vội vàng chạy vào.
"Sao thế? Có chuyện gì vậy?" Cao Tiến Sơn bước vào nhìn lũ trẻ.
"Bác Cao, mẹ gọi thế nào cũng không tỉnh ạ." Quốc Anh đẫm lệ nhìn Cao Tiến Sơn, khóc lóc kể lể.
"Ngoan, không khóc, không khóc." Cao Tiến Sơn dỗ dành đứa nhỏ, "Để bác xem thử." Ánh mắt ông đặt lên gương mặt Đinh Hải Hạnh, nhìn sắc mặt cô, trong lòng bỗng thắt lại.
Đinh Hải Hạnh nằm trên giường đất trông không chút sức sống, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, môi không còn chút huyết sắc... y như những gì Ứng Tân Tân mô tả trên đường đi.
"Chú Cao, chú bắt mạch cho chị ấy đi ạ." Ứng Tân Tân giục.
"Được!" Cao Tiến Sơn hơi cúi người, đặt ngón tay lên cổ tay Đinh Hải Hạnh, hơi nheo mắt lại. Sao lại thế này? Ông thế mà lại không cảm nhận được mạch đập.
Một người đang khỏe mạnh, hoạt bát như vậy, sao bỗng chốc lại thành ra thế này?
Cao Tiến Sơn cố gắng giữ bình tĩnh trước mặt lũ trẻ, ông đưa bàn tay hơi run rẩy lên vị trí động mạch cảnh của Đinh Hải Hạnh.
Lạnh quá! Da thịt cô lại lạnh lẽo đến mức này, khiến Cao Tiến Sơn giật thót tim. Ông khẽ ấn xuống, phù! Thở phào nhẹ nhõm, không phải là cứng đờ.
Một lúc lâu sau, cuối cùng ông cũng cảm nhận được nhịp đập mong manh như có như không, vẻ mặt đầy kích động nói: "May quá, may quá." Ông rút tay về, suýt chút nữa bị lời nói của Ứng Tân Tân dọa chết khiếp.
Lúc này nhìn kỹ lại, lồng ngực cô vẫn có chút phập phồng, chỉ là nếu không nhìn kỹ thì sẽ không phát hiện ra.
Cao Tiến Sơn thầm nghĩ: Mạch đập yếu ớt như vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hơn nữa người đang yên đang lành sao lại thành ra thế này? Đây không phải nơi bình thường, mà là trong quân doanh kiên cố như tường đồng vách sắt.
Thêm vào đó, cô vốn là người sống khép kín, ai lại ra tay với cô chứ? Đúng là gặp quỷ rồi.
Cao Tiến Sơn rơi vào thuyết "âm mưu", không thoát ra được.
"Bác Cao, bác Cao." Tiểu Thương Minh ngẩng đầu, đôi mắt trong veo thuần khiết nhìn Cao Tiến Sơn hỏi: "Mẹ cháu bị sao vậy ạ?"
Cao Tiến Sơn hoàn hồn, cúi đầu nhìn bốn đứa nhỏ: "Ồ! Không sao, mẹ các cháu chỉ là quá mệt thôi, chúng ta để mẹ ngủ một giấc thật ngon nhé." Giọng ông vô thức trở nên nhẹ nhàng.
Ứng Tân Tân vỗ trán, cạn lời: 'Chú Cao, lời này đến đứa trẻ ba tuổi cũng không tin đâu.'
"Mệt ạ? Cháu không thấy mẹ mệt chút nào cả." Tiểu Thương Minh nhíu mày, nghi hoặc nhìn Cao Tiến Sơn, "Mẹ cháu ngủ không bao giờ ngủ nướng cả."
"Ừm..." Cao Tiến Sơn nhìn Tiểu Thương Minh già dặn như người lớn, thầm nghĩ sao thằng bé lại thông minh thế chứ?
"Sắc mặt mẹ trắng bệch ạ." Tiểu Bắc Minh nói thêm một câu, "Cháu không thích."
"Môi cũng trắng, không giống của cháu." Quốc Anh bĩu môi nói, chỉ vào môi mình, "Của cháu đỏ hồng này."
"Tay cũng lạnh ngắt ạ." Tiểu Cửu Nhi nắm lấy tay Đinh Hải Hạnh nói.
"Các cháu..." Cao Tiến Sơn không ngờ có ngày mình lại bị bốn đứa trẻ dồn vào chân tường.
"Mẹ cháu bị làm sao ạ?" Bốn đứa trẻ nhìn Cao Tiến Sơn, đồng thanh hỏi.
"Cái này..." Cao Tiến Sơn nhìn bốn đôi mắt đầy lo lắng, "Cái đó..." ấp a ấp úng.
"Lão Cao." Giọng nói của Phương Xảo Như truyền đến như âm thanh từ thiên đường, "Chị Tú Vân đến rồi."
Cao Tiến Sơn mừng rỡ, lập tức nói: "Để dì Tú Vân của các cháu xem thử."
Tề Tú Vân đầu tóc rối bời bước vào, hai tay gom tóc lại, tùy ý búi lên, cầm lấy chiếc bút chì trên bàn cắm vào, thế là xong kiểu tóc.
Tề Tú Vân đi đến bên giường đất: "Để tôi xem."
Cao Tiến Sơn lập tức kéo anh em Tiểu Thương Minh: "Chúng ta ra ngoài trước được không, đừng làm phiền dì Tú Vân khám bệnh cho mẹ."
"Quốc Anh qua đây, để dì bế nào." Phương Xảo Như hiểu ý nhìn Quốc Anh, vỗ vỗ tay nói.
"Tiểu Cửu Nhi đi thôi, dậy mà chưa rửa mặt đánh răng kìa?" Ứng Tân Tân vươn tay định bế Tiểu Cửu Nhi.
"Chúng cháu không đi." Tiểu Thương Minh và Tiểu Bắc Minh đồng thời thoát khỏi tay Cao Tiến Sơn, chạy đến đầu giường. Với tư thế kiên quyết đó, không ai có thể lôi được chúng đi.
Quốc Anh và Tiểu Cửu Nhi thì nhanh chóng lùi vào phía trong giường, khiến họ không thể bắt được.
"Thôi được rồi, cứ ở đây đi!" Tề Tú Vân xua tay, thấy tình hình tệ thế này chắc phải nhập viện rồi. Nói rồi bà mở hộp y tế, lấy ống nghe ra, hơi cúi người kiểm tra.
Tề Tú Vân đứng thẳng dậy, đôi mày nhíu chặt.
Cao Tiến Sơn nhìn sắc mặt bà, cảm thấy tình hình không ổn: "Sao rồi?" Ông cũng không dám nói quá chi tiết vì lũ trẻ đều ở đây, nói nhiều không tiện.
"Tôi thấy vẫn nên đưa đến bệnh viện, kiểm tra kỹ hơn đi." Tề Tú Vân thận trọng nói.
Bà nói rất thận trọng, nhưng lòng Cao Tiến Sơn đã rơi xuống vực thẳm.
Trong mắt ông, cần phải nhập viện thì đó đã là chuyện lớn rồi.
"Bác Cao, bác Cao, mẹ cháu bị sao ạ?" Tiểu Bắc Minh kéo vạt áo Cao Tiến Sơn lay lay.