Tiểu Tiền né tránh ánh mắt của hắn, ngửa người ra sau, tỏ vẻ thản nhiên nói: "Đâu có làm gì đâu!"
"Còn bảo không làm gì?" Tiểu Tôn nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt sắc lẹm: "Tôi đã nhìn thấy hết rồi, cậu nhét cái gì vào trong phong bì thế?"
Tiểu Tiền gạt tay hắn ra, nắm chặt tay lại, trấn tĩnh đáp: "Chỉ là chút chuyện riêng tư thôi, không có gì khác cả."
Tiểu Tôn nhíu chặt mày, lo lắng nói: "Cậu đừng có mà phạm sai lầm đấy!"
"Sao có thể chứ?" Tiểu Tiền vỗ vỗ cánh tay hắn để trấn an: "Tôi viết mấy lời tâm tình cho bạn gái thôi, sợ Phó chủ nhiệm nhìn thấy nên mới ngượng ngùng ấy mà." Gương mặt cậu ta hiện rõ vẻ e thẹn và khó xử.
Tiểu Tôn nghiêm túc nhìn cậu ta: "Những gì quy định không cho phép viết thì tuyệt đối đừng có viết vào. Cậu đừng quên điều lệ bảo mật, xảy ra chuyện gì là phải lên tòa án quân sự đấy."
"Làm gì mà khoa trương như cậu nói, đúng là dọa người." Ánh mắt Tiểu Tiền đảo liên hồi, dứt khoát thú nhận: "Chúng ta đến đây đã hơn hai năm rồi, không được về nhà, viết một lá thư cũng phải đợi rất lâu." Cậu ta buồn bã nói tiếp: "Tôi đã hai mươi sáu tuổi rồi, bạn gái lần này gửi thư ra tối hậu thư, nếu tôi không nói cho cô ấy biết cụ thể mình đang ở đâu, cô ấy sẽ chia tay với tôi."
Tiểu Tôn nghe vậy thì mặt cắt không còn giọt máu, lo lắng nhìn quanh, môi run run hạ thấp giọng lắp bắp: "Cậu... cậu đã nói cho cô ấy biết chúng ta đang ở đâu rồi sao?" Hắn nhìn chằm chằm vào cậu ta: "Hai ta cùng học đại học, sau khi tốt nghiệp thì được phân công đến đây. Tuyệt đối đừng phạm sai lầm gì, hơn nữa nếu cậu có xảy ra chuyện gì thì đừng có kéo tôi theo." Nói xong, hắn quay lưng bỏ đi.
Tiểu Tiền vội nắm lấy áo hắn, cuống quýt nói: "Này! Yên tâm đi!" Cậu ta trịnh trọng cam kết: "Một trăm phần trăm là không có chuyện đó đâu."
Tiểu Tôn tức giận lườm cậu ta một cái rồi phất tay áo rời đi: "Cậu tự lo liệu lấy."
Tiểu Tiền đuổi theo phía sau, ra sức cầu xin: "Bạn học cũ, bạn học cũ, xin cậu giữ bí mật giúp tôi được không? Nếu không thì bạn gái tôi mất, nhà họ Tiền tôi coi như tuyệt hậu mất. Chúng ta không biết phải ở đây bao nhiêu năm nữa, đến lúc đó tôi thành ông già cô độc mất thôi. Coi như cậu thương hại tôi đi mà, giúp tôi giữ bí mật." Cậu ta hạ mình khẩn khoản: "Tôi không như cậu, chưa có đối tượng." Cậu ta giơ tay lên thề: "Đảm bảo không liên lụy đến cậu."
"Cậu thực sự không viết gì khác chứ?" Tiểu Tôn dừng bước, bất lực nhìn cậu ta hỏi.
"Tất nhiên, tôi chỉ viết là đang đóng quân tại đây, không hề viết chúng ta làm việc cụ thể là gì cả. Đạo lý này tôi vẫn hiểu, không hề tiết lộ nửa lời." Tiểu Tiền vẻ mặt nghiêm túc đáp.
"Được rồi!" Cuối cùng Tiểu Tôn cũng đồng ý.
"Ôi! Cảm ơn, cảm ơn, cậu đúng là ân nhân của tôi." Tiểu Tiền nắm lấy tay hắn, lắc qua lắc lại: "Đợi khi nào tôi cưới vợ, nhất định sẽ gửi cho cậu một phong bao đỏ thật dày vì đã làm ông mai."
"Miễn đi, chỉ mong không xảy ra chuyện gì là được rồi." Tiểu Tôn cắn môi dưới, không giấu nổi vẻ lo âu.
"Cậu yên tâm đi! Tôi viết rất ẩn ý." Tiểu Tiền quả quyết: "Nói thế này đi, dù thư có bị chặn lại thì cũng không thể nào tìm ra chúng ta được." Cậu ta khẳng định chắc nịch.
"Được như cậu nói thì tốt nhất." Tiểu Tôn không mấy tự tin nói.
&*&
Hạ Thiên thu gom những lá thư này lại, kiểm tra cẩn thận một lượt. Gần ba trăm lá thư được nhét vào một chiếc túi vải bạt lớn. Anh thay thường phục, dẫn theo hai lính gác dưới quyền cùng lên xuồng nhỏ để vào bờ gửi thư.
Ngoài việc gửi thư, anh còn phải đi mua sắm một số nhu yếu phẩm như kem đánh răng, xà phòng, bàn chải, khăn mặt, giấy vệ sinh... Thời tiết nóng bức, muỗi mòng hoành hành, anh còn mua thêm cả dầu gió.
Tuy trên đảo có cửa hàng dịch vụ nhưng hàng hóa thường không được cung cấp kịp thời, nên mỗi lần vào bờ anh đều tranh thủ mua sắm một chuyến.
Hạ Thiên dẫn hai người đi thẳng đến trung tâm thương mại lớn nhất trong thành phố để mua đồ. Thật ra cửa hàng cung tiêu gần bờ cũng có thể mua được, nhưng vì số lượng thư họ gửi quá nhiều nên vào thành phố vẫn an toàn hơn.
Mua xong đồ đạc nhét vào túi, ba người xách túi vải bạt rời khỏi trung tâm thương mại.
Trên đường đi tới bưu điện, bỗng nhiên có một người phụ nữ lao tới, nắm lấy cánh tay Hạ Thiên, run rẩy nhìn anh: "Cứu tôi với."
"Chị ơi, chị làm sao vậy?" Hạ Thiên nhìn người phụ nữ mặt mày hốc hác, quần áo rách rưới trước mặt hỏi.
"Con đàn bà thối tha, còn dám chạy ra ngoài à!" Một gã đàn ông vạm vỡ, mặt đầy thịt hung hăng quát lớn. Hắn vung bàn tay to như cái quạt máy về phía người phụ nữ.
"Anh làm gì đấy?" Hạ Thiên dùng tay phải nắm chặt lấy tay gã.
"Tao làm gì à? Tao đánh vợ tao thì liên quan gì đến mày?" Gã dùng sức mạnh thoát khỏi sự kìm kẹp của Hạ Thiên, hung ác nói.
"Con đàn bà thối tha, còn không mau cút lại đây cho tao." Đôi mắt gã trợn trừng như chuông đồng, tỏa ra ánh nhìn hung tợn.
"Cứu tôi với, anh ta sẽ đánh chết tôi mất." Người phụ nữ khổ sở cầu xin Hạ Thiên, cô ta nấp sau lưng anh, cúi thấp đầu, ánh mắt dán chặt vào chiếc túi hành lý trong tay Hạ Thiên.
Hạ Thiên che chắn cho cô ta: "Dù là vợ chồng thì việc đánh người giữa đường như thế này cũng không đúng."
"Mày là cái thá gì mà dám xen vào chuyện của tao." Gã hung hăng nói, rồi nhìn anh đầy ác ý: "Được lắm con đàn bà thối tha..." Gã gằn giọng chất vấn: "Nói, thằng này là ai?" Rồi gã lớn tiếng kêu gào: "Mọi người ơi, bà con lối xóm ơi, ra phân xử giúp tôi với! Cuộc sống thế này thì còn ra thể thống gì nữa." Vừa nói gã vừa khóc lóc thảm thiết: "Nó chê nhà nghèo nên không cần tôi nữa, đòi ly hôn với tôi đấy! Có phải là thằng này không? Cô chấm nó rồi nên mới bỏ tôi và con chứ gì."
Tiếng gào thét của gã khiến mọi người xung quanh đổ xô ra, bao vây kín mít ba người Hạ Thiên.
"Các bác, các anh chị ơi, mọi người phải giúp tôi với." Gã vừa khóc vừa kể lể, cáo buộc Hạ Thiên cướp vợ mình.
Hạ Thiên bị biến cố này làm cho ngơ ngác, vội vàng giải thích: "Không phải, không phải, tôi hoàn toàn không quen biết họ. Là người đàn ông này đánh người phụ nữ kia..."
Gã trực tiếp ngắt lời Hạ Thiên: "Tại sao tao đánh nó, chẳng phải là vì mày dụ dỗ vợ tao sao."
"Đáng đánh lắm!" Đám đông phẫn nộ hô lên.
"Lại đây! Bắt chúng nó đưa đến Ủy ban cách mạng, loại người này phải đội mũ giấy, mở đại hội phê bình."
Nói đoạn, đám đông ùa lên, xô đẩy ba người Hạ Thiên, khung cảnh trở nên hỗn loạn.
"Các bác ơi, mọi người hiểu lầm rồi, tôi thực sự không quen biết họ." Hạ Thiên gào khản cả cổ cũng không ai thèm nghe.
Họ lại không thể tiết lộ thân phận nên bị mọi người xô đẩy tới mức nghiêng ngả.
Hạ Thiên nhìn người phụ nữ vẫn đang đứng cạnh mình: "Chị ơi, chị mau giải thích đi! Chúng tôi hoàn toàn không quen biết chị."
"Nhà tôi ơi, nhà tôi." Người phụ nữ lập tức lên tiếng: "Tôi không quen anh ta, anh hiểu lầm rồi, nói ly hôn chỉ là dọa anh thôi mà."
"Cái gì?" Đám đông bỗng chốc im bặt, sự im lặng đột ngột khiến mọi người vô cùng lúng túng.