Chiến Thường Thắng khẽ xoay ánh nhìn, thở dài nói: "Tôi cũng không biết giúp cậu như vậy có đúng hay không, tôi cứ đợi về nhà bị bố mẹ mắng thôi!"
"Chắc chắn là đúng!" Đinh Quốc Lương tự tin một cách khó hiểu: "Sau này cứ đổ hết lên đầu tôi là được. Hơn nữa, bố mẹ tôi rất tin tưởng anh, sẽ không liên lụy đến anh đâu."
Chiến Thường Thắng đảo mắt, cười mắng: "Cậu đấy, đối xử với cô ấy cho tốt vào, giờ mới ra nông nỗi này."
"Đúng rồi, anh rể giúp tôi nghe ngóng tình hình gia đình của Lộ Lộ với." Đinh Quốc Lương nhìn anh khẩn cầu, đến lúc đó có thể giúp được gì thì giúp.
"Tôi đã nhờ người nghe ngóng rồi, chuyện này không thể làm rùm beng, chỉ có thể lén lút hỏi thăm nên cần thời gian." Chiến Thường Thắng gật đầu nói.
"Không sao, không vội, chuyện này cũng không vội được." Đinh Quốc Lương thấu hiểu gật đầu.
"Em vợ à, cậu vội vã kết hôn như vậy, cô dâu đã đồng ý chưa?" Chiến Thường Thắng ngẩng đầu nhìn chằm chằm cậu hỏi.
Đinh Quốc Lương chớp mắt, rũ mi, thiếu tự tin nói: "Cô ấy chắc chắn sẽ đồng ý thôi."
Chiến Thường Thắng nghe vậy, đôi mắt đen khẽ lóe lên, vẻ chột dạ này quá rõ ràng. Anh tốt bụng nhắc nhở: "Em vợ à, tốt nhất cậu nên hỏi ý kiến của đồng chí nữ trước, đây là sự tôn trọng tối thiểu." Trong mắt anh, con đường để cậu em vợ này ôm được người đẹp về còn phải gian nan lắm. Dựa trên sự hiểu biết của anh sau lần tiếp xúc ngắn ngủi với Vân Lộ Lộ, cuộc hôn nhân này hiện tại không thành được.
"Thế còn đơn xin kết hôn thì sao?" Đinh Quốc Lương nhìn lá đơn trên bàn làm việc.
"Để chỗ tôi thì nó chạy đi đâu được." Chiến Thường Thắng nhìn cậu, mỉm cười ấm áp.
"Anh rể, tôi đi đây." Đinh Quốc Lương bước chân nhẹ nhàng, vội vã đi về phía hang đá của Vân Lộ Lộ.
"Quốc Lương, Quốc Lương." Phạm Vĩnh Hòa vẫy tay gọi Đinh Quốc Lương đang đi tới.
"Làm gì thế?" Đinh Quốc Lương đi đến trước mặt anh ta.
"Quốc Lương, cậu thực sự muốn kết hôn với Vân Lộ Lộ sao?" Phạm Vĩnh Hòa ngạc nhiên hỏi.
"Đương nhiên, đơn xin kết hôn tôi cũng đã nộp rồi." Đinh Quốc Lương gật đầu thật mạnh.
"Khâm phục!" Phạm Vĩnh Hòa giơ ngón tay cái về phía cậu. Vào thời điểm này, khi Vân Lộ Lộ đang gặp vận xui nhất mà cậu có thể xin kết hôn, thực sự cần phải có dũng khí. Chỉ riêng điểm này thôi, anh ta thật sự không bằng người ta.
Ngoài khâm phục ra thì còn nói được gì nữa?
"Có việc gì không? Không có thì tôi đi trước đây." Đinh Quốc Lương vẫy tay với anh ta, sải bước về phía hang đá.
"Này!" Phạm Vĩnh Hòa nhìn theo bóng lưng cậu gọi.
Đinh Quốc Lương dừng bước, quay người nhìn anh ta, nhướng mày hỏi: "Chuyện gì?"
"Chúc mừng cậu!" Phạm Vĩnh Hòa nhếch môi mỉm cười, chân thành nói.
Đinh Quốc Lương nghe vậy cười rạng rỡ: "Cảm ơn." Đoạn vẫy tay nói: "Tôi còn có việc, không tán gẫu với anh nữa." Nói rồi quay người rời đi.
&*&
"Cậu nói cái gì?" Vân Lộ Lộ đang ngồi xếp bằng trên sưởi, mở to mắt không thể tin nổi nhìn Đinh Quốc Lương đang ngồi đối diện với khuôn mặt đỏ bừng như hoa đào.
"Kết hôn đó!" Đinh Quốc Lương nhìn thẳng vào cô, ngón trỏ chỉ cô rồi lại chỉ chính mình: "Tôi và cô kết hôn." Cậu hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt không chớp nhìn cô, chậm rãi nói: "Tôi đang hỏi ý kiến của cô."
Dưới sự nhìn chằm chằm của cậu, Vân Lộ Lộ vô thức dời ánh mắt, khẽ nhíu mày. Cô nhận ra cậu đang nghiêm túc, tuy nhìn mặt vẫn còn đỏ nhưng nói năng đã lưu loát hơn nhiều.
Vân Lộ Lộ siết chặt đôi tay đặt trên đầu gối, ánh mắt nhìn thẳng vào cậu: "Xin lỗi!"
Đinh Quốc Lương nghe vậy cúi đầu, trong lòng có chút hụt hẫng, khẽ lắc đầu, đây không phải câu trả lời cậu muốn nghe. Cậu đột ngột ngẩng đầu, nhíu mày nói: "Lộ Lộ, cô thực sự cần một..."
Vân Lộ Lộ khẽ nhíu mày, cắt ngang lời cậu: "Tri kỷ hoạn nạn sao?" Cô đặt hai tay lên bàn sưởi, nghiêng người về phía trước, chuyển từ bị động sang chủ động: "Tôi không cần. Thứ tôi cần bây giờ là sự bình yên, là thời gian." Dừng lại một chút, cô nhấn mạnh: "Cần là không ai đến làm phiền tôi cả."
Đinh Quốc Lương nghe vậy khẽ lắc đầu, thu mày trầm tư một lát rồi nói: "Lộ Lộ, cô nghe tôi nói..."
Vân Lộ Lộ ngẩng đầu nhìn cậu, giọng điệu có chút gay gắt: "Xin cậu đừng như vậy nữa." Đôi mắt đen khẽ xoay, bất mãn nói: "Nếu cậu còn như vậy, tôi thà đi ở tù còn hơn." Ngực cô phập phồng dữ dội, rõ ràng là rất kích động.
Đinh Quốc Lương đưa tay vuốt nhẹ trán, nhắm mắt lại rồi mở ra, nhìn thẳng vào cô nói: "Ở tù?" Cậu nắm chặt tay, mím chặt môi, thật sự không còn cách nào với cô. Sau đó cậu gãi đầu, lông mày giãn ra: "Được thôi! Nếu vợ đã muốn ở tù, thì chồng tất nhiên phải xả thân bồi tiếp." Cậu nói khẽ: "Tôi đi cùng cô." Giọng điệu kiên định.
Vân Lộ Lộ nhíu chặt mày, lo lắng nhìn cậu: "Quốc Lương, tôi cầu xin cậu, đừng như vậy." Ngón trỏ ấn nhẹ vào thái dương: "Cậu như vậy gây cho tôi rất nhiều phiền toái."
Đinh Quốc Lương nhìn cô với ánh mắt kiên định: "Dù sao thì dù cô có nguyện ý hay không, tôi cũng là chồng cô." Cậu đứng thẳng người, nghiêng người về phía trước, tiến lại gần cô, ngẩng đầu nhìn thẳng, không cho cô trốn tránh: "Tổ chức đã phê chuẩn rồi, tôi thông báo cho cô biết thôi."
Vân Lộ Lộ buộc phải ngẩng mắt lên, vội vàng quay mặt đi, chớp chớp mắt, giọng điệu nặng nề: "Tôi sẽ không kết hôn với cậu đâu, tuyệt đối không."
Đinh Quốc Lương khóa chặt ánh mắt vào cô, từng chữ từng chữ nói: "Vậy tôi cũng nói cho cô biết, việc gì Đinh Quốc Lương tôi muốn làm, thì không có việc gì là không thành."
Vân Lộ Lộ phồng má, trừng mắt nhìn cậu như con ếch, sau đó thu người lại, ngồi thẳng dậy, hít sâu một hơi, làm dịu bầu không khí: "Rốt cuộc cậu có biết mình đang làm gì không?"
"Tôi biết chứ!" Đinh Quốc Lương nhìn thẳng vào cô: "Chẳng phải cô lo sợ bị liên lụy đến tôi sao?" Cậu ngồi thẳng người, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn sưởi nói: "Tôi không sợ!"
Vân Lộ Lộ cúi đầu, tay che trán, nhướng mày nhìn cậu: "Rốt cuộc cậu có biết thế nào là liên đới không?" Cô chỉ tay vào chính mình: "Tôi chính là tấm gương tày liếp, hiểu chưa?" Sau đó cô buông tay xuống, ánh mắt kiên định nhìn cậu: "Tôi sẽ không phân tách với gia đình đâu."
"Ừm ừm!" Đinh Quốc Lương gật đầu, khẽ cười: "Làm như vậy thì không còn là cô nữa, thực sự làm thế mới là không bằng cầm thú."
"Thế cậu đang làm gì đây?" Vân Lộ Lộ chỉ vào cậu rồi lại chỉ vào mình, khá bất lực nói: "Đừng lãng phí thời gian nữa." Cô nhíu mày, thái độ kiên quyết: "Chuyện này dừng ở đây thôi, tôi không muốn nghe đến hai chữ kết hôn nữa, nếu không tôi sẽ xin điều sang liên đội khác."
Đinh Quốc Lương nghe vậy vội vàng, chớp chớp mắt lập tức nói: "Được được, tôi không nhắc đến hai chữ kết hôn nữa là được chứ gì!" Đôi mắt xoay chuyển đầy láu lỉnh: "Cô gả cho tôi, hoặc là tôi cưới cô, thế nào?" Đôi mắt đầy ý cười.
Dáng vẻ đắc ý đó thật đáng ghét, tay Vân Lộ Lộ đặt trên bàn sưởi khẽ siết chặt.
Đinh Quốc Lương cảm nhận được sát khí, người vừa nãy còn cứng rắn lập tức xuống nước, hoảng loạn đứng dậy: "Tôi đi trước đây, không làm phiền cô nữa." Cậu chuồn thẳng trong ánh mắt ngỡ ngàng của cô, thật là mất mặt.