Hạ Na trả lời.
- Nếu như các ngươi muốn đi dạo Thanh Loan thành một chút, ta có thể dẫn đường cho các ngươi.
Hạ Na hỏi:
- Có tiện không?
- Này thì có gì bất tiện đâu?
Người phụ nữ vừa cười vừa nói:
- Chồng ta có mở một cửa hàng nhỏ ở Thanh Loan thành, ta mỗi ngày ngoài việc giữ con ra thì không có chuyện gì khác để làm, rảnh rỗi đến phát điên.
Hạ Na quay đầu nhìn về phía Tô Dương, Tô Dương lắc đầu:
- Cám ơn nhiều, nhưng không cần làm phiền!
Bị cự tuyệt thẳng như thế, người phụ nữ hơi xấu hổ cười cười, thấy bên ngoài cửa sổ xe là một dãy nhà liền đổi chủ đề, bắt đầu nói cho Hạ Na nghe về lịch sử của mấy tòa nhà kia.
Vị tướng lĩnh thủ thành cũng thỉnh thoảng thêm vào một câu, bổ sung một vài chỗ. Tô Dương ngồi nghe ba người nói chuyện.
Có người phụ nữa kia nên suốt đường đi không nhàm chán. Sau một tiếng rưỡi, xe ngựa đã đi đến cổng chính hoàng cung. Ba người nhảy xuống khỏi xe ngựa.
Hoàng cung Thanh Loan quốc xinh đẹp và hùng vĩ hơn hoàng cung Đường quốc nhiều lắm. Dẫu sao, Đường quốc cũng chỉ là một nước nhỏ với ba tòa thành trì, mà Thanh Loan quốc là đại quốc chân chính.
Tô Dương xem trong thông tin tình báo đã được đám người Dương Hạo chỉnh lý qua, thì điện tích quốc thổ Thanh Loan quốc gấp bốn lần Vân quốc Liên Bang. Một Lục Vân quận đã rộng ngang phân nửa Vân quốc Liên Bang, con số cực lớn này khiến Tô Dương hoảng sợ!
Nhưng ngẫm lại về những Đế cấp Ngự Thú Sư kia của Thanh Loan quốc, thì cũng không khó hiểu nữa. Bọn họ sở hữu năng lực đi xuyên quốc gia khổng lồ trong thời gian ngắn!
Đưa Thanh Loan lệnh cho tướng quân trông coi hoàng cung xem, hai người Tô Dương được mời vào hoàng cung. Vị tướng quân này, chính là một vị Hoàng Cấp Ngự Thú Sư.
Thật ra Tô Dương không hề quá kinh ngạc, đại môn hoàng cung liên quan đến uy nghiêm hoàng gia, lấy thực lực của Thanh Loan quốc, quả thực hoàn toàn có tư cách dùng một vị Hoàng cấp Ngự Thú Sư đứng trấn ở đại môn hoàng cung.
Mới vừa bước vào hoàng cung một bước, Tô Dương liền ngừng lại. Tướng quân đi phía trước lên tiếng hỏi:
- Làm sao vậy?
- Năng lượng không gian có chút dị động.
Gương mặt vị tướng quân kia lộ vẻ nghi hoặc, sau đó cười một tiếng.
Hắn giải thích:
- Đây là trận pháp Không Gian Cấm Cố do đại sư trận pháp bố trí, là để đảm bảo an toàn cho hoàng cung. Có vấn đề gì không?
- Không có, chỉ là lần đầu tiên nhìn thấy trận pháp lớn như vậy!
Vị tướng quân kia cười nói:
- Thanh Loan quốc chúng ta cung phụng một vị đại sư trận pháp chân chính!
Tô Dương thuận miệng hỏi
- Có thể đối phó Thần Thú không? ?
Tướng quân cười cười đáp:
- Chuyện đó e là không thể, nếu quả thực Lưu đại sư có thể đối phó Thần Thú, hắn cũng không cần gia nhập Thanh Loan quốc chúng ta.
- Ngược lại cũng phải.
Nhận thấy được Đại Địa Bạo Hùng trong cơ thể không cảm nhận thấy nguy cơ, Tô Dương liền mang theo Hạ Na đi thẳng vào. Chỉ cần không có nguy cơ, cái gì cũng dễ nói.
Nếu như Tần Long Vân dám động thủ, hắn liền dám san bằng cả Thanh Loan thành! Gì chứ phá hủy thì hắn am hiểu nhất!
Hoàng cung Thanh Loan quốc thủ vệ sâm nghiêm. Vị tướng quân kia mang Tô Dương đến Thiên Điện, mới vừa tiến vào Thiên Điện, Tô Dương liền thấy Trần Hoàn chạy tới.
Tô Dương nhận ra Trần Hoàn, đồng thời có ấn tượng tương đối sâu. Trần Hoàn chắc là tâm phúc của Tần Long Vân.
- Từ Tướng Quân, ngươi đi đi!
Trần Hoàn cười nói:
- Để ta tiếp đãi Tô tướng quân.
- Được, Trần đại nhân!
Vị Từ Tướng Quân kia chắp tay rồi rời đi làm nhiệm vụ của mình.
- Trần đại nhân?
Tô Dương thuận miệng hỏi một câu, hắn không biết tên họ của Trần Hoàn.
- Đừng, đừng!
Trần Hoàn sợ hãi, vội vàng nói:
- Tô tướng quân cứ gọi ta là Trần Hoàn là được rồi!
- Được rồi!
Tô Dương nhìn chung quanh một chút.
- Bệ hạ của các ngươi đâu?
- Bệ hạ đang mở tộc hội, lập tức tới ngay!