Việc hôn nhân sao?
- Đúng vậy!
- Ừm!
Ừm xong, vẻ mặt Tần Tiểu Tiểu cũng không kềm được nữa, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đều nhăn nhúm thành trái khổ qua.
- Ngươi không hài lòng về hôn sự này?
Tần Long Vân nhíu mày, đồng thời nhìn về phía vợ mình, không phải nói Tân Tiểu Tiểu đồng ý sao?
- Hài lòng!
Tần Tiểu Tiểu cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng điều này lại khiến cho nụ cười của nàng cực kỳ mất tự nhiên. Dường như đã nhận ra gì đó, Tân Tiểu Tiểu vội vã cúi đầu, không dám nhìn vào Tần Long Vân.
Hạ Na đứng sau lưng Tô Dương cúi đầu che miệng.
Tần Long Vân, Cung Cầm đều là nhân tinh, làm sao không nhìn ra suy nghĩ thật sự của Tần Tiểu Tiểu chứ? Ngay cả Tô Dương cũng thở dài, nhìn ra thủy vực bát ngát bên ngoài đình nghỉ mát.
Chuyện này thoạt nhìn cứ như ác bá cưỡng đoạt dân nữ...
Tần Long Vân sắc mặt âm trầm. Hắn không nghĩ tới, đám thủ hạ của mình lại không giải quyết nổi chuyện nhỏ nhặt thế này.
Cung Cầm ngồi đối diện Tần Long Vân cũng có chút xấu hổ.
Ngày hôm qua, chính miệng nàng đã nói với Tần Long Vân, rằng Tần Tiểu Tiểu là tình nguyện gả ra ngoài!
Nhưng dù trong lòng có tức giận thế nào, Cung Cầm vẫn không lập tức nổi giận. Tô Dương đang ở đây, nếu nàng nổi giận, nói không chừng Tô Dương sẽ có ý kiến!
Cung Cầm tận lực dùng giọng điệu dịu dàng nhất, nói:
- Tiểu Tiểu, nói cho Tổ Mẫu nghe, rốt cuộc ngươi làm sao thế?
Chẳng phải hôm qua Tằng Tổ đã hỏi ngươi, lúc đó ngươi cũng nói ngươi không có ý kiến gì sao?
- Ngày hôm qua...
Tần Tiểu Tiểu cúi đầu, không biết nên trả lời như thế nào.
- Nói thật!
Cung Cầm nhìn thoáng qua Tô Dương, phát hiện Tô Dương cũng không có tức giận, mới hơi yên tâm một chút. Nàng nhớ lại những gì Tô Dương đã nói với mình ngày hôm qua, liền tiếp tục hỏi:
- Nói thật, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nếu ngươi có chỗ nào không hài lòng, cũng có thể nói cho ta biết.
Nói đến đây, trong đình nghỉ mát ngập tràn năng lượng Tinh thần hệ, nhu hòa mà dễ chịu. Cuối cùng Cung Cầm cũng ra tay.
Nhưng đám người Tô Dương đều không nói gì.
Kỹ năng mà Cung Cầm sử dụng càng giống như là thôi miên hơn, dễ dàng khiến người ta thổ lộ ra lời thật lòng mình.
- Thật sự có thể chứ?
- Đương nhiên có thể, ta là Tổ Mẫu của ngươi!
Tiểu Tiểu bắt đầu nói ra lời thật lòng, nàng hoàn toàn không phải đối thủ của Cung Cầm, vì thế liền đơn giản để lộ nỗi lòng:
- Ta không muốn gả cho Tô tướng quân!
- Vì sao!
- Nghe nói Tô tướng quân kia đã 300 tuổi, ta không muốn gả cho một ông cụ tuổi tác quá lớn...
- Phốc!
Tô Dương quay đầu, phun hết nước trà vào mặt Hạ Na đang che miệng cười như điên!
Ông cụ 300 tuổi?
Đây là lời vu tội lớn nhất đối với mình mà Tô Dương từng nghe qua! Tần Long Vân cùng Cung Cầm nhìn nhau, trong mắt đều là nghi hoặc. Nhưng hai người đều thở phào nhẹ nhõm.
Tô Dương từng nói, không muốn bức bách Tần Tiểu Tiểu, nhưng quả thực Tô Dương đã chọn trúng nàng. Nếu thật sự phải thay đổi người, đó là điều mà Tân Long Vân không muốn nhìn thấy.
Hiện tại tốt lắm, nguyên nhân Tần Tiểu Tiểu không muốn gả chỉ là vì một chút hiểu lầm!
Cung Cầm sờ trán một cái, nói:
- Tiểu Tiểu, ai nói cho ngươi biết Tô tướng quân đã 300 tuổi?
- Không phải sao?
- Dĩ nhiên không phải!
- Thực sự?
- Tô tướng quân ở nơi này, tự ngươi xem đi!
Tần Tiểu Tiểu máy móc quay đầu, nhìn về phía người đàn ông ngồi bên cạnh...
- A! Ngươi chính là Tô tướng quân?
Tiểu Tiểu há hốc miệng, kinh ngạc không gì sánh được mà nhìn Tô Dương.
Lúc nàng mới vừa ngồi xuống, quả thực có chú ý tới Tô Dương, nhưng nàng hoàn toàn không cách nào liên hệ được giữa hắn với Tô tướng quân kia.
Dưới cái nhìn của nàng, tướng quân chính là cái loại mà nửa đời chinh chiến sa trường, hơn hai ba trăm tuổi, chiến công cực cao, là Hoàng cấp, thậm chí Đế cấp Ngự Thú Sư mới đúng!