Yên tâm, dù ta phải chết, cũng không nõ bỏ ngươi!
- Được rồi!
Liễu Mộng Vân suy nghĩ một chút nói:
- Chờ Thủy Lam Tinh dung hợp vào Ngự Thú Sư đại thế giới, chúng ta liền sinh hài tử nhé?
- Ừm!
- Ngươi muốn con trai, hay là con gái?
Tô Dương hỏi:
- Không thể muốn cả hai sao?
- Cũng được.
Liễu Mộng Vân khẽ nói:
- Ngay cả ngươi ta còn nuôi được mà!
- Ngươi ở nơi này, có đụng tới phiền phức không?
- Không có, bất quá mấy ngày hôm trước phát hiện ba con Hồng Lân Mỹ Nhân Ngư, nhưng đều bị đuổi đi!
Liễu Mộng Vân nói:
- Ta hạ thủ, vẫn là lưu tình.
- Ta hiểu!
Nghe được lời của Liễu Mộng Vân, Tô Dương lại có một loại cảm giác cấp bách.
Thoạt nhìn, Tộc Mỹ Nhân Ngư bên kia có chút không an phận.
Bây giờ, ngoại trừ Địa Ngục Huyết Đằng Hoa ra, những Sủng thú còn lại của Tô Dương đại đa số đều đột phá đến Đế cấp trung phẩm. Khoảng cách đến Đế cấp cực phẩm chỉ có hai đẳng cấp nhỏ, đối phó con Kim Lân Mỹ Nhân Ngư kia tuyệt đối không có vấn đề.
Liễu Mộng Vân hỏi:
- Ngươi đang suy nghĩ gì?
- Ta đang suy nghĩ, có cần giải quyết con Kim Lân Mỹ Nhân Ngư kia luôn không.
Chỉ cần có thể giải quyết con Kim Lân Mỹ Nhân Ngư kia, có thể bớt một việc giúp Liễu Mộng Vân.
Bây giờ hai thế giới gần dung hợp, Liễu Mộng Vân còn chưa đi củng cố những thành phố lớn của Vân quốc Liên Bang làm nơi ẩn nấp đâu.
- Có thể chứ?
- Cũng không có vấn đề!
- Ngủ trước đi!
Liễu Mộng Vân nói:
- Ngày mai tính!
- Ừm!
Sau khi trời sáng, Tô Dương liền dậy súc miệng, dưới sự chiếu cố của Liễu Mộng Vân, hắn ăn một bữa điểm tâm. Sau đó Tô Dương trở về Hắc Nguyệt trấn, mang theo Giai Tư cùng Hạ Na đến căn cứ của Tộc Mỹ Nhân Ngư.
mở ra Truyền Tống Môn, một bước vượt qua, ba người liền xuất hiện tại một đầu khác của Thủy Lam Tinh.
Giai Tư đã gọi Kim Lân Mỹ Nhân Ngư ra.
Tiểu Ngư nhìn sóng gợn lăn tăn trên mặt biển, mặt mang nét CưỚI.
- Tô tướng quân, đây là dự định động thủ với nữ nhân kia sao?
- Ừm!
Tô Dương gật đầu:
- Tộc Mỹ Nhân Ngư các ngươi gần nhất phái ra cao thủ đến điểm dung hợp không gian ở khu vực biển sâu Đông Nam bộ của Vân quốc, ta sợ mẹ ngươi sẽ nhịn không được động thủ.
- Muốn giết nó sao?
Kim Lân Mỹ Nhân Ngư nhỏ giọng hỏi.
- Xem tình huống!
Tô Dương từ chối cho ý kiến nói:
- Xem tình huống rồi nói sau!
Tiểu Ngư nhìn Tô Dương, vẻ mặt có chút phức tạp.
Dù nằm mơ nó đều không nghĩ đến, ly khai Tộc Mỹ Nhân Ngư không bao lâu, nó liền phải đối phó Tộc Mỹ Nhân Ngư.
- Muốn giết nó sao?
Tô Dương đột nhiên hỏi.
Tiểu Ngư sờ sờ vết sẹo trên ngực:
- Ta cũng không biết.
- Ừm!
Vậy chính là không muốn. Tô Dương cho là như vậy.
Nếu như Tiểu Ngư thực sự muốn giết mẫu thân nàng, liền nói thẳng.
- Đúng rồi, Tô tướng quân, có chuyện ta muốn nhờ ngươi!
- Chuyện gì?
Tô Dương nghe lời này lập tức liền cảnh giác.
Lời này, dường như có chút quen tai.
- Lần này có thể để cho ta ra tay không?
- Ngươi nhẫn tâm?
- Ta muốn làm cho nữ nhân kia nhìn thấy thực lực của ta!
Tiểu Ngư cắn răng nói, siết chặt nắm tay.
- Được!
- Cảm ơn Tô tướng quân!
Tô Dương triệu hồi Tam Đầu Ma Sa.