Hắn phát hiện, quan niệm đạo đức của Thất Thải Mê Huyễn Điệp chịu ảnh hưởng của người Vân quốc. Thời điểm Địa Ngục Huyết Đằng Hoa hóa thân thành người cũng không thấy nàng xấu hổ như thế.
Lúc này, Thất Thải Mê Huyễn Điệp cũng rốt cuộc ngẩng đầu. Tô Dương cũng có thể thưởng thức toàn bộ nàng.
Tướng mạo Thất Thải Mê Huyễn Điệp mới nhìn liền hết sức xinh đẹp, là khuôn mặt điển hình của mối tình đầu ngọt ngào. Làn da nàng trắng mịn căng bóng, toàn thân tản mát ra khí chất thanh thuần thanh nhã, không có tính công kích, nhưng lại xinh đẹp đến hoặc nhân. Khiến cho nam nhân vừa thấy, sẽ nhịn không được có ấn tượng tốt với nàng.
Lần này, nàng là mặc quần áo tử tế, y phục có chút giống áo lông trắng như tuyết, hình như nó là lông tơ của bản thể nàng.
Nói thật, áo lông trắng này càng tôn thêm vẻ xinh đẹp của nàng.
Tô Dương vừa liếc nhìn Thất Thải Mê Huyễn Điệp mặt, phát hiện nàng tướng mạo nàng rất dễ nhìn, càng xem càng có mùi vị... Tô Dương rất nhanh phục hồi tinh thần lại, hít một hơi thật sâu.
Hắn phát hiện, hắn vừa rồi thiếu chút nữa thì trầm mê. Điều này làm cho hắn có chút xấu hổ.
Tốt xấu gì hắn cũng là người thường xuyên tiếp xúc với mỹ nữ, sao ngày hôm nay lại có chút kỳ quái như vậy chứ. Đối với tướng mạo cùng khí chất của Thất Thải Mê Huyễn Điệp, năng lực chống cự của hắn dường như trở nên yếu ớt, dù Thất Thải Mê Huyễn Điệp cứ như vậy lẳng lặng đứng ở trước mặt hắn, không có làm bất luận việc mờ ám gì.
- Chủ nhân, ta đẹp không?
- Thật đẹp!
Tô Dương là một người thẳng thắn lại cởi mở, không có khả năng trái lương tâm mà nói Thất Thải Mê Huyễn Điệp khó coi. Coi như nói, hắn cũng rất có thể bị đối phương nhìn thấu.
- Vậy là tốt rồi!
Thất Thải Mê Huyễn Điệp cười nói:
- Ta liền biết, chủ nhân chắc chắn sẽ thích kiểu con gái như thế này mà, ta xem qua kí ức của nhiều nam nhân, bọn họ cũng đều thích dạng này...
- Vậy ra bộ dáng này là ngươi cố tình biến ra?
- Cũng không tính là vậy, chỉ là trong lúc hóa hình, hơi hơi điều chỉnh một chút.
- Là vì muốn đẹp hả?
- Chủ yếu là vì để cho chủ nhân thích!
- Được rồi! Quả thật rất đẹp mắt!
Tô Dương khẳng định.
- Thực sự thích?
- Rất yêu thích!
Thất Thải Mê Huyễn Điệp cúi đầu, đỏ mặt, trong ánh mắt kinh ngạc của Tô Dương, ngồi lên bắp đùi của hắn.
Thân thể nàng rất nhẹ.
- Chủ nhân!
- Ừm?
Tô Dương cảm giác, Thất Thải Mê Huyễn Điệp dường như có chút kỳ quái. Cụ thể kỳ quái chỗ nào thì hắn lại không nói ra được.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp thấy Tô Dương không có cự tuyệt, liền đánh bạo nhỏ giọng nói:
- Chủ nhân, ngươi có thể giúp ta một chuyện hay không?
- Gấp lắm không?
- Có thể đáp ứng trước không?
- Chỉ cần có thể giúp, ta nhất định giúp!
Thất Thải Mê Huyễn Điệp là Sủng thú thứ ba của Tô Dương. Là một trong ba Sủng thú đi theo Tô Dương lâu nhất. Kỹ năng tinh thần cùng năng lực thu thập tình báo của nàng giúp đỡ rất nhiều cho hắn. Tình cảm của Tô Dương với nàng vẫn rất sâu.
- Cái này không khó, đối với chủ nhân mà nói, hẳn là chỉ là nâng...
Một cái nhấc tay mà thôi!
- Nói đi!
- Ta muốn sinh thật nhiều tiểu bảo bảo!
Thất Thải Mê Huyễn Điệp ở trong lòng Tô Dương, ngẩng đầu nhìn hắn. Cặp mắt to thanh thuần xinh đẹp màu ngân bạch kia đủ mê hoặc.
Thời điểm Tô Dương lao ra khỏi phòng, Giai Tư cùng Hạ Na gần như cùng lúc đó nhìn về phía hắn.
Thật sự là, bộ dáng này của Tô Dương quá mức hiếm thấy.
Tô Dương cho tới bây giờ đều là núi Thái Sơn có sụp thì mặt cũng không đổi sắc. Nhưng bây giờ, lại có vẻ hơi kinh hoảng.
- Tô tướng quân, ngươi làm sao vậy?
- Làm sao vậy?
Lúc này, Giai Tư cùng Hạ Na chú ý tới, phía sau Tô Dương, một thiếu nữ xinh đẹp thanh thuần mặc bạch y đi theo ra ngoài. Giai Tư cùng Hạ Na ngây ngốc nhìn cô gái kia, trong đầu chỉ có một ý niệm, Tô tướng quân mang nữ nhân khác về nhà?