Nhân Diện Tri Chu mở mắt. Trong mắt của nó, tràn đầy kích động.
Tô Dương một lần tăng cho nó thêm ba cái Thiên phú Thần Thoại Cấp, khiến tiềm lực trưởng thành của nó từ Hoàng Cấp cực phẩm lên đến Đế cấp thượng phẩm, hầu như là thoát thai hoán cốt.
Nếu nó không có cảm giác, đó mới là kỳ quái.
- Chủ nhân!
Tô Dương thông qua khế ước, có thể cảm ứng được tiếng chủ nhân này của Nhân Diện Tri Chu là phát ra từ thật lòng.
- Ngươi bây giờ đã có tiềm lực trưởng thành đạt Đế cấp, ta còn vì ngươi tăng cường hắc ám thuộc tính thiên phú, cùng với kháng tính với kỹ năng hỏa hệ và phong hệ.
Tô Dương vỗ vỗ bả vai Nhân Diện Tri Chu nói:
- Theo ta, trở thành Thần Thú không là vấn đề, Kim Lân Mỹ Nhân Ngư theo ta không lâu đã sở hữu tiềm lực trưởng thành Thần cấp, thực lực cũng đã đạt Đế cấp, nếu làm tốt, ta sẽ không bạc đãi ngươi!
- Vâng, chủ nhân!
Nhân Diện Tri Chu một mực cung kính trả lời.
Cao đẳng hung thú có thể hành xử giống người. Chỉ cần cấp đủ tiền lương, nhân viên có thể cung kính ngươi như đối với thần.
- Trở về đi!
Tô Dương nhìn thấy độ trung thành của Nhân Diện Tri Chu đối với hắn trực tiếp đột phá đến 90 điểm liền vô cùng hài lòng nói:
- Ngươi về sau gọi ta Tô tướng quân, không được lộ ra quan hệ giữa ta và ngươi, phải nghe theo chỉ thị của Giai Tư, nàng cũng là người của ta.
- Vâng!
Nhân Diện Tri Chu mới vừa theo Tô Dương ra khỏi phòng, liền triệt để hấp dẫn hai ánh mắt.
Các nàng đều nhìn Nhân Diện Tri Chu, có thể nhìn ra trên mặt nó đầy kích động. Hai người liền rõ ràng Nhân Diện Tri Chu đại khái chiếm được chỗ tốt gì.
Hạ Na vẻ mặt ước ao.
Nàng phát hiện mình lạc hậu rất nhiều. Trên tay Giai Tư đã có hai con Sủng thú được Tô Dương bồi dưỡng giúp, chỉ dư lại Cửu Vĩ Yêu Hồ. Mà nàng thì sao, chỉ có một con Ách Vận Thần Nha cả ngày lảm nhảm.
Giai Tư nhỏ giọng hỏi:
- Xong rồi sao?
- Xong rồi, về sau bồi dưỡng Nhân Diện Tri Chu cho tốt!
- Tuân lệnh, Tô tướng quân!
Giai Tư nhìn về phía Nhân Diện Tri Chu, vươn cánh tay của mình:
- Nhân Diện Tri Chu, vậy sau này chúng ta sẽ kề vai chiến đấu với nhau rồi!
- Ừm!
Nhân Diện Tri Chu vươn tay, bắt lấy tay Giai Tư.
Độ trung thành của nó với Giai Tư thấp đến đáng thương, hoàn toàn là nhìn mặt mũi của Tô Dương.
Đem sự tình Nhân Diện Tri Chu xử lý thỏa đáng, Tô Dương nghĩ đến Thất Thải Mê Huyễn Điệp.
Lần trước, sau khi đại chiến cùng Hỏa Phượng quân đoàn, Thất Thải Mê Huyễn Điệp liền không xuất hiện nữa. Tô Dương liên hệ nó, muốn triệu hoán nó chiến đấu, nó luôn đáp lại rằng...
Còn không có chuẩn bị xong.
Cũng đã ba ngày trôi qua, hẳn là chuẩn bị xong rồi nhỉ?
Trở lại gian phòng của mình, Tô Dương liên lạc với Thất Thải Mê Huyễn Điệp một chút.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp rốt cục vẫn phải xấu hổ đồng ý.
Bạch quang lóe lên, một cô gái xinh đẹp xuất hiện trước mặt Tô Dương. Nàng cúi đầu, sắc mặt đỏ ửng.
Tô Dương có thể thấy được hàng lông mi dài khẽ run rẩy của nàng cùng cái miệng nhỏ nhắn xinh đẹp.
- Làm sao vậy? Đều ba ngày trôi qua, còn chưa chuẩn bị xong sao?
- Chủ nhân...
Thất Thải Mê Huyễn Điệp nhẹ giọng nỉ non.
Nếu như không phải lỗ tai Tô Dương tốt thì sẽ không nghe thấy nàng hô cái gì.
- Được rồi!
Tô Dương nói:
- Sự tình ba ngày trước là ta không đúng!
- Điều này cũng không thể trách chủ nhân... Lúc đó ta cũng không có nói cho chủ nhân, chủ nhân cũng là vô tâm.
Nghe được Thất Thải Mê Huyễn Điệp giải vây cho mình, Tô Dương khẽ cười.