Hoàng Hậu, ngươi bảo Nhị Hoàng Tử đi hỏi một chút, hỏi xem nàng có tư tình gì khác không, có thể hơi thôi miên một chút, ngoài ra không cần làm gì cả. Nếu không có, thì trực tiếp nói cho nàng chuyện hôn lễ, thân là người Tần gia, nàng phải chuẩn bị sẵn điều này.
- Vâng, bệ hạ.
Nhìn Cung Cầm rời đi, Tân Long Vân dựa vào ghế, cười nói:
- Hình như gần đây ta có hơi cẩn thận quá, mấy chuyện nhỏ nhặt không đáng kể ta cũng muốn nhúng tay vào.
Tần Ninh Vân cười nói:
- Đây cũng là chuyện không có cách nào, dẫu sao cái vị Tô Dương kia thật sự là tương lai rộng mở. Bệ hạ cũng vì đại cục của Tần gia mà thôi!
- Haizzz! Đúng vậy!
Tần Long Vân bất đắc dĩ nói tiếp:
- Giết thì giết không được, lại ở quá gần, cũng chỉ có thể làm như vậy. Dẫu sao có một cường viện cũng tốt hơn là có một cường địch.
- Bệ hạ nói đúng! May mà vị Tô tướng quân này vẫn là một Ngự Thú Sư tương đối thuần túy, không có hứng thú với quyền lực, mà Ngự Thú Sư đại thế giới này cũng đủ lớn, bằng không Vân quốc Liên Bang ở biên cảnh Thanh Loan quốc thật đúng là có chút phiền phức.
Tần Long Vân bóp trán, nói:
- Thật không hiểu sao cái loại tiểu thế giới đó lại có thể sinh ra một tuyệt thế thiên kiêu như vậy, con mẹ nó đúng là không có đạo lý mà! Chờ sau này chúng ta tiếp xúc với Vân quốc Liên Bang rồi, phải xem xem có thể tìm một vài đại tộc trong Vân quốc Liên Bang để thông gia không mới được!
Có thể Tô Dương không biết, chuyện hắn không ham thích quyền lực đã bị Tần Long Vân biết được, càng không biết đến những dự định khác của Tần Long Vân.
Nhưng cho dù có biết, hắn cũng sẽ không để ý, thậm chí có khi còn tán thành.
Hai bên thông gia với nhau, đối với Vân quốc Liên Bang vẫn còn rất nhỏ yếu thật sự rất tốt. Cao tầng thông gia, dân gian dung hợp, trao đổi lẫn nhau, Vân quốc Liên Bang có thể nhân cơ hội này để học hỏi tri thức của Ngự Thú Sư đại thế giới.
Bế quan tỏa cảng là chuyện vô cùng ngu ngốc!
- Tiểu Tiểu, làm sao vậy?
Tần Ngưng Sương đứng trước cửa nhà Tằng Tổ của mình, nhìn Tần Tiểu Tiểu lòng đầy tâm sự từ trong sân đi tới, có chút quan tâm hỏi.
- Nhìn dáng vẻ ngươi tâm sự nặng nề, chẳng lẽ Tằng Tổ đại nhân bất mãn với biểu hiện của ngươi?
Con trai thứ hai của Cung Cầm, Tằng Tổ của Tần Ngưng Sương và Tần Tiểu Tiểu mới vừa gọi tất cả các thanh niên thiếu nữ lọt vào trong năm mươi thứ hạng đầu đến, cuối cùng chỉ giữ lại một mình Tần Tiểu Tiểu. Tần Ngưng Sương không rời đi, mà vẫn ở ngoài này chờ Tần Tiểu Tiểu.
- Không phải, Tằng Tổ đại nhân tốt vô cùng... chỉ là...
- Chỉ là sao?
Tần Tiểu Tiểu ôm lấy Tần Ngưng Sương, vùi đầu vào trong lòng Tần Ngưng Sương, nức nở nói:
- Tằng Tổ lão nhân gia nói cho ta biết, chuyện chung thân của ta đã được quyết định, ba ngày sau, ta phải thành hôn cùng một người họ Tôi Tần Ngưng Sương kinh ngạc thốt lên:
- Ba ngày sau? Sao có thể nhanh như vậy?
Thông thường, kể từ lúc định ra hôn kỳ đến lúc thành thân đều cách nhau ít nhất một tháng, thậm chí có đôi khi còn cần chờ đến mấy năm. Thành hôn trong vài ngày, thật sự vô cùng hiếm thấy!
- Ta nói Ngưng Sương tỷ này, có phải ngươi đã quan tâm lộn chỗ không?
Tần Tiểu Tiểu uất ức ngẩng đầu nói:
- Ngay cả mặt của người đàn ông kia ta cũng chưa từng thấy, không biết dáng dấp hắn ra sao, tuổi tác bao lớn, có mấy người vợ, mấy người con... Nói không chừng còn là một lão già khọm trên trăm tuổi. Trong chỉ mạch chúng ta có một người chị họ bị như thế, ta từng gặp và nói chuyện với nàng...
Hoàng tộc khi thông gia coi trọng nhất là lợi ích!
Trong hoàng tộc, thiếu nữ hai mươi tuổi gả cho Ngự Thú Sư trên trăm tuổi, hai trăm tuổi không phải là chuyện chưa từng thấy.
Hưởng thụ đãi ngộ của hoàng tộc, thì phải gánh vác trách nhiệm và sứ mệnh của hoàng tộc. Chỉ có thiên tài chân chính, mới có cơ hội tự mình làm chủ trong vấn đề hôn nhân... nhưng cũng chỉ là có cơ hội mà thôi!