Trong lúc nói chuyện, Ma Sư lại tung ra một quyền, thế công vẫn mạnh mẽ không thể đỡi
Sắc mặt Bách Quỷ Lão Nhân liên tục biến đổi, không kìm được lùi lại hai bước. Thấy sắp rơi khỏi lôi đài, hắn khựng lại, hung tợn nói: "Đừng tưởng ngươi là cường giả Ma Vương, lão phu sẽ sợ ngươi. Ta liều mạng với ngươi!"
Vừa dứt lời, Bách Quỷ Lão Nhân cũng trở nên hung hăng. Hắn há miệng phun một ngụm máu tươi lên cây quyền trượng đầu lâu trong tay, rồi vung quyền trượng lên trời. Quyền trượng lập tức bắn ra một đạo hào quang đỏ rực, đánh thẳng vào hư không.
Ầm ầm!
Một tiếng sấm nổ vang vọng trong hư không, cánh cổng quỷ khổng lồ lại hiện ra, bầu trời lập tức tối sầm lại, như thể toàn bộ quảng trường trung tâm trong nháy mắt bị kéo vào Minh giới. Bốn phía âm phong nổi lên từng cơn, quỷ khí âm u, tiếng quỷ khóc vang vọng không ngừng bên tai, khiến da đầu tê dại.
Lúc này, nắm đấm của Ma Sư đã ở ngay trước mặt Bách Quỷ Lão Nhân, nhưng lão ta lại không hề nhúc nhích, mặc cho nắm đấm đánh tới.
Ông!
Khi nắm đấm sắp giáng xuống đầu Bách Quỷ Lão Nhân, cánh cổng quỷ khổng lồ trong hư không đột nhiên tỏa ra một đạo năng lượng, che chắn cho lão ta.
Đạo năng lượng như một tấm lưới, ngăn chặn quyền ấn. Dù quyền ấn của Ma Sư có bá đạo đến đâu, vẫn không thể phá vỡ tấm lưới chắn đường.
Bách Quỷ Lão Nhân mở mắt, vẻ mặt trang nghiêm, không còn vẻ hèn mọn như trước. Lão nhìn nắm đấm trước mắt, rồi chỉ khẽ vung tay.
Phanh! Quyền ấn của Ma Sư nổ tung, lực lượng lập tức hóa thành vô hình.
Sau đó, Bách Quỷ Lão Nhân nhìn Ma Sư, trang nghiêm nói: "Trước đó ta đã nhắc ngươi, nên nhận thua càng sớm càng tốt trước khi ta dùng chiêu cuối. Giờ ta hỏi lại lần nữa, ngươi có nhận thua không?"
Dưới lôi đài, mọi người cạn lời.
Lại chiêu này! Lần trước cũng ngay tại thời điểm tất cả mọi người tò mò về thứ đằng sau cánh cổng khổng lồ, thì lại bị đánh gãy. Đúng là nói nhảm!
Lần trước, đối thủ của Bách Quỷ Lão Nhân là Ma Ưng đã sợ hãi mà nhận thua khi đối mặt chiêu này. Giờ đến lượt Ma Sư, chẳng lẽ hắn cũng sẽ nhận thua sao?
Nếu hắn cũng nhận thua, đám người sẽ phát điên mất, vì họ thực sự rất muốn biết chiêu cuối này của Bách Quỷ Lão Nhân là thật hay giả.
Thế nên, dưới lôi đài có người hô lớn về phía Ma Sư: "Đừng nhận thua! Lão già âm hiểm đó đang lừa ngươi đấy, đừng tin!"
"Đúng vậy, đừng nhận thua, hắn ta đang giả vờ, hù dọa thôi!"
"Sợ cái gì! Là tu sĩ mà chưa đánh đã sợ, còn làm tu sĩ làm gì, cứ xông lên!"
Ma Sư nhìn cánh cổng Minh giới khổng lồ trên không trung, năng lượng tỏa ra từ nó khiến tim hắn đập nhanh, đồng thời trong lòng còn cảm thấy một tia nguy hiểm.
Cảm giác này khiến hắn dao động.
Nhưng khi nghe thấy những lời của đám ma tu bên dưới, Ma Sư lập tức bừng tỉnh, lẫm liệt nói: "Không sai, nếu chưa đánh đã nhận thua, thì còn làm tu sĩ làm gì! Dù chiêu này của ngươi là thật, ta cũng phải xem thử, đằng sau cánh cửa đó là cái gì! Đến đi!"
Nghe Ma Sư nói vậy, Bách Quỷ Lão Nhân thở dài, thầm nghĩ: "Ngươi thật sự muốn mạo hiểm?"
Thấy lão ta chần chừ, Ma Sư bắt đầu nghi ngờ Bách Quỷ Lão Nhân: "Bớt nói nhảm đi, chiêu này của ngươi chẳng lẽ chỉ là dọa người thôi à?"
"Ta không lừa ngươi, hy vọng ngươi nghiêm túc cân nhắc." Bách Quỷ Lão Nhân ra vẻ đau lòng, tiếp tục khuyên nhủ.
“Nếu không phải lừa người, vậy ngươi đài dòng làm gì? Đến đi, để ta xem chiêu cuối của ngươi rốt cuộc là cái gì"
Ma Sư toàn thân bùng nổ ma lực, khí thế tăng lên đến cực hạn, đã chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với mọi thứ.
Thấy Ma Sư khăng khăng như vậy, Bách Quỷ Lão Nhân bất đắc dĩ thở dài: "Được thôi, đã ngươi kiên trì, vậy lão phu sẽ cho ngươi thấy, lão phu có phải đang dọa các ngươi không."
Vừa dứt lời, khí tức trên người Bách Quỷ Lão Nhân đột nhiên thay đổi. Đôi mắt lão ta lại biến thành một màu trắng dã, không còn chút lòng đen nào. Đồng thời, thân thể lão lại một lần nữa khô quắt đi trông thấy. Từng đạo huyết khí ngưng kết âm linh nhanh chóng phóng lên hư không, dung nhập vào cánh cổng quỷ. Sau đó, người ta nghe thấy Bách Quỷ Lão Nhân ngâm xướng:
"Nhân danh ta, mở ra u môn, tiên huyết làm tế, âm linh làm thức ăn, tuổi thọ làm hạn định, đánh thức Diêm La Địa Phủ chi môn, mở!"
`ˆ Am ầm!
Khi Bách Quỷ Lão Nhân ngâm xướng xong, cánh cổng quỷ khổng lồ trong hư không lập tức rung chuyển kịch liệt. Hai cánh cổng khổng lồ ép sát nhau, cũng chậm rãi nứt ra một vết nứt.
Xùy!
Khi khe hở vừa mở, một đạo quỷ khí đen tối âm lãnh lập tức tràn ra từ phía bên kia cánh cổng.
Tạch tạch tạch!
Quý khí vừa xuất hiện, lôi đài trong nháy mắt đóng băng, hơn nữa cái lạnh này còn lan ra phía đưới lôi đài.
Có người đứng quá gần, bị quỷ khí lướt qua, lập tức mặt mày tái mét, toàn thân cứng đờ. Người bên cạnh nhanh tay lẹ mắt kéo hắn ra ngoài.
Người tu sĩ đó tỉnh lại, lập tức run rẩy nói: "Thật đáng sợ! Khí tức này căn bản không phải khí tức của nhân gian. Khoảnh khắc đó, ta cảm giác như tiến vào U Minh, ngay cả thần hồn cũng suýt bị đóng băng!"
"Cái gì, khủng bố vậy sao?"
"Chẳng lẽ cánh cổng trên không trung thật sự là Quỷ Môn Quan, bên kia thật sự là Địa Phủ?!"
Trong sự kinh hãi của mọi người, hai cánh cổng trong hư không lại một lần nữa mở ra, quỷ khí tỏa ra càng nồng đậm, thậm chí ngay cả hư không cũng bị đóng băng, xuất hiện từng vết nứt.
Sắc mặt Ma Sư cũng ngày càng trở nên ngưng trọng. Áp lực khổng lồ đều nhắm vào một mình hắn, hắn cảm giác như mình đã bị thứ gì đó khóa chặt.
"Không được, quyết không thể để thứ gì đó bên kia cánh cổng thoát ra. Dù thế nào, ta cũng phải liều mạng!"
Cảm nhận được nguy cơ, Ma Sư gào thét một tiếng, chân đạp mạnh xuống đất, thân thể hóa thành một đạo lưu quang, toàn thân ma lực đều ngưng tụ ở tay phải, rồi nhắm thẳng vào cánh cổng đang chậm rãi mở ra trên bầu trời, tung ra một quyền.
Đông!
Như tiếng chuông thần mộ cổ, như tiếng thiên lôi động, toàn bộ hư không rung lên.
Phốc!
Khí thế của Bách Quỷ Lão Nhân và cánh cổng trên bầu trời dường như có liên kết với nhau, lập tức bị xung kích, há miệng phun ra một ngụm máu tươi. Vẻ mặt lão ta lộ ra một tia thống khổ, rồi tăng nhanh triệu hoán. Cánh cổng trong hư không lại một lần nữa ầm vang, lập tức mở ra hơn một nửa.
Thấy vậy, Ma Sư tiếp tục xuất thủ, dồn toàn lực tung ra một quyền nữa vào cánh cổng.
Nhưng lần này, khi nắm đấm của hắn chưa kịp giáng xuống, từ phía sau cánh cổng trong hư không đột nhiên vang lên một tiếng gào thét như của ác ma. Ngay sau đó, một bàn tay đen khổng lồ, che khuất bầu trời, trực tiếp từ phía sau cánh cổng vươn ra, chụp lấy Ma Sư.
Âml
Nắm đấm vừa được Ma Sư tung ra trực tiếp bị bàn tay đen khổng lồ đập nát, cả người hắn cũng bị đánh bay, hoàn toàn không có một tia sức chống cự!
Thấy cảnh này, toàn trường trợn mắt há mồm, trong đầu chỉ còn lại một ý niệm.
Chiêu cuối của lão già âm hiểm này vậy mà là thật!