“Không sai, chính là ta!”
Thấy Bành Đức đã khám phá thân phận ‘Trách Mãnh’, Bành Thiên Thả cũng không giấu giếm, nói: “Ngay từ đầu, ta đã muốn lợi dụng thân phận Trách Mãnh này để trên lôi đài không chỉ đánh bại Ngô Ngoan Ma, khiến hắn thân bại danh liệt, mà còn muốn giết chết hắn trước mặt mọi người, báo thù cho Nhị Kỳ và Thiếu Khiêm. Nhưng không ngờ tên Ngô Ngoan Ma này thực lực lại cường hãn đến vậy, chỉ với tu vi Tiên Tam mà đã có thể điều động lực lượng pháp tắc kinh khủng như thế để chống lại ta. Giờ hắn lại thông qua so tài tiến vào Cự Ma Uyên, sau này tu vi chắc chắn sẽ tiến bộ nhanh hơn. Nếu không sớm diệt trừ hắn, ngày sau ắt thành họa lớn! Khụ khụ khụ…”
Nói đến những lo lắng sau này, Bành Thiên Thả nhíu mày, nỗi lòng khó bình, lại ho khan.
Dù đã biết Trách Mãnh là do Bành Thiên Thả đóng vai, nhưng khi chính miệng nghe hắn thừa nhận mình là Trách Mãnh, Bành Đức vẫn không khỏi bất ngờ.
Nhưng điều này cũng giải thích vì sao ngay trong ngày quyết đấu trên lôi đài, Trách Mãnh vừa lên đài đã khiêu chiến Tô Tranh, hơn nữa ra tay không lưu đường sống, dường như căn bản không có ý định muốn vào Cự Ma Uyên.
Tất cả chỉ vì Trách Mãnh chính là Bành Thiên Thả, mà bản thân hắn vốn là người của Cự Ma Uyên, còn cần quan tâm chuyện có vào được Cự Ma Uyên hay không sao?!
Nhưng có một điều mà Bành Thiên Thả không ngờ tới, đó chính là thực lực của Tô Tranh.
Hắn cho rằng với thực lực Ma Vương của mình, có thể dễ dàng đánh giết Tô Tranh, nhưng không ngờ Tô Tranh lại mạnh đến vậy.
Nếu hắn sớm biết thực lực Tô Tranh kinh khủng như thế, có lẽ đã suy tính kỹ hơn, đợi đến khi Tô Tranh đấu với những người khác, tiêu hao thực lực gần hết rồi mới ra tay.
Nhưng sự đã rồi, hối hận cũng vô ích.
Ý thức được sự nghiêm trọng trong lời nói của Bành Thiên Thả, Bành Đức cũng nhíu chặt mày.
Thực lực Tô Tranh đã rất mạnh, nếu tiến vào Cự Ma Uyên lại đột phá, đến lúc đó muốn báo thù sẽ càng thêm khó khăn. “Vậy chúng ta tiếp theo nên làm gì, chẳng lẽ cứ mặc kệ hắn tiến vào Cự Ma Uyên?”
Bành Thiên Thả cũng cau mày, đáp: “Việc hắn tiến vào Cự Ma Uyên đã là kết cục đã định, chúng ta e là không ngăn được. Nhưng nếu nói về báo thù, không phải là không có cơ hội.”
“Xin chỉ giáo?” Bành Đức nhìn Bành Thiên Thả, thấy dường như hắn đã có chủ ý, liền hỏi.
Bành Thiên Thả khóe miệng bỗng nhếch lên, lông mày cũng giãn ra, mỉm cười với Bành Đức: "Chẳng lẽ ngươi quên, Cự Ma Uyên mới là địa bàn của ta sao?"
Nghe vậy, Bành Đức khẽ giật mình, rồi mắt sáng lên, vỗ trán nói: “Ai da, sao ta lại quên mất điều này! Nhị ca ngươi là đệ tử của Thông Thiên Ma Quân, mà Thông Thiên Ma Quân lại chưởng quản mọi việc trong Cự Ma Uyên. Tên kia một khi đến Cự Ma Uyên, chắng phải mặc cho nhị ca ngươi thu thập sao?!”
“Cho nên ngươi cứ yên tâm, báo thù chỉ mới bắt đầu. Đợi đến Cự Ma Uyên, ta nhất định sẽ không để hắn sống yên ổn, ta nhất định sẽ khiến hắn sống không bằng chết!”
Trong mắt Bành Thiên Thả lóe lên một tia lệ quang!
Chớp mắt, lại bảy tám ngày trôi qua, thương thế của Tô Tranh cũng hồi phục gần như hoàn toàn.
Sáng sớm hôm đó, hắn nhận được tin từ trưởng lão quản sự của Cự Ma Uyên, bảo hắn đến tập hợp ở ngoài thành, chuẩn bị đi đến Cự Ma Uyên.
Ngô Thiến và những người khác không nỡ, nhất quyết đòi tiễn Tô Tranh ra ngoài thành.
Khi đến ngoài cửa thành, trưởng lão quản sự cùng Đại Lực Ma Vương, Thiên Huyễn Ma Cơ đã đợi ở đó, đương nhiên còn có Tiểu Ma Thần Chúc Chung và Huyết Giao Vương.
Xuống xe ngựa, mọi người trong Liệp Yêu Đội lần lượt đến cáo biệt.
“Ngô lão đại, sau này nhớ đến thăm chúng ta nhé!” Đây là lời của Đông Cương.
Tô Tranh nghe vậy liền cười mắng một tiếng: “Ngươi có phải đàn bà đâu, ta nhớ ngươi làm gì!”
Mọi người nghe vậy cười vang, chỉ có Đông Cương mặt mày ủ rũ.
Chỉ một câu nói như vậy, lập tức làm tan đi bầu không khí chia ly.
Sau đó Đại Mãnh cũng đến, cười hắc hắc nói: “Ngô Tu lão đại, sau này nhớ về thăm chúng ta đó!”
“Biết rồi, ngươi cũng phải hảo hảo tu luyện, đừng để Đông Cương bỏ xa quá!”
“Yên tâm đi, đợi lần sau gặp lại, nói không chừng ta đã vượt qua ngươi rồi!”
“Quyết tâm thì tốt, nhưng ngươi tự lừa mình dối người quá đấy!”
“Ha ha ha…”
Hai người ôm nhau một cái, rõ ràng sự đối đãi khác biệt khiến Đông Cương càng thêm buồn bực.
Sau đó Bạch Thanh và Bạch Linh cũng đến. Bạch Thanh mở lời trước: “Ngô Tu, ngươi không được quên chúng ta đâu nhé, chúng ta là con gái đó. Hơn nữa chúng ta đã từng ước hẹn, chỉ cần ngươi đột phá Tiên Nhân Nhất Cảnh trước, chúng ta sẽ gả cho ngươi. Lời này vẫn còn hiệu lực, ngươi không thể chối đâu, nếu không chúng ta sẽ không tha cho ngươi!”
Bạch Linh ban đầu cũng muốn nói vài lời tạm biệt với Tô Tranh, nhưng nghe Bạch Thanh nói vậy, lập tức ngại ngùng không biết nói gì, chỉ đứng bên cạnh cười trừ.
Lời nói thăng thắn của Bạch Thanh khiến Tô Tranh nghẹn họng, chỉ có thể cười khổ.
Các đội viên khác cũng lần lượt đến cáo biệt, Tô Tranh miễn cưỡng đáp lại.
Cuối cùng Ngô Thiến bước đến, nhìn Tô Tranh, giúp hắn chỉnh lại cổ áo, rồi chỉ nói một câu: “Ca, em đợi anh trở lại.”
Lời nói này khiến lòng Tô Tranh ấm áp.
Hắn cảm nhận được sự quan tâm và lo lắng của Ngô Thiến.
Đương nhiên, nếu là Ngô Tu trước kia rời đi, có lê Ngô Thiến cũng không quyến luyến đến vậy, nhưng từ khi Tô Tranh trở thành Ngô Tu, ấn tượng của Ngô Thiến về Ngô Tư' đã thay đổi rất nhiều.
Tô Tranh nhìn Ngô Thiến, miệng lắp bắp, gần như muốn nói cho Ngô Thiến về chuyện của Ngô Tu, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt trở vào.
Bây giờ hắn sắp đến Cự Ma Uyên, một khi thân phận bị bại lộ, mọi nỗ lực và kế hoạch của hắn sẽ đổ sông đổ biển; Hơn nữa, hắn không muốn thấy Ngô Thiến lo lắng và đau khổ, nên cuối cùng vẫn chọn cách che giấu, chỉ gật đầu nói: “Ta sẽ trở về.”
“Ngô Ngoan Ma, tiểu tử ngươi mau lên!”
Bên này cáo biệt đến hồi kết, Huyết Giao Vương đã không nhịn được thúc giục.
Tô Tranh quay đầu nhìn Huyết Giao Vương và những người khác, phát hiện trưởng lão quản sự đã thả ra chiến thuyền khổng lồ, đang lơ lửng trên không trung chờ hắn.
Tô Tranh lập tức không chần chừ nữa, vẫy tay với Ngô Thiến và những người khác: “Về đi, về Tiểu Ma Thành đi. Sau này chỉ cần có cơ hội, ta nhất định sẽ trở về thăm các ngươi.”
“Ca, vậy anh bảo trọng!”
Ngô Thiến và mọi người cùng vẫy tay.
“Các ngươi cũng bảo trọng.”
Tô Tranh nói xong câu cuối cùng, Hền phi thân vọt lên chiến thuyền, cúi người nhìn xuống phía dưới, vẫy tay với mọi người.
Sau khi lên chiến thuyền, trưởng lão quản sự vung tay, một cỗ ma lực thúc đẩy, chiến thuyền lập tức xé gió lao đi, để lại trên bầu trời một vệt đuôi trắng dài.
Ngô Thiến và những người khác ngước đầu nhìn chiến thuyền, đứng yên không động đậy, cho đến khi chiến thuyền biến mất không còn dấu vết…