Thấy một giờ trôi qua nhanh chóng mà Đông Cương vẫn chưa có dấu hiệu ra tay, đám ma tu thuộc liên minh bên dưới đài liền sốt ruột, nhao nhao lên tiếng: “Đã hết một giờ rồi, thằng ngốc kia, mày định đánh hay không hả?!”
“Thằng ngốc?”
Đông Cương giật mình, nhận ra chúng đang nói mình, liền cau mày tức giận: “Chúng mày dám bảo ông đây khờ? Ông đây thích không đánh đấy, thì sao?”
Nói rồi, hắn còn quay sang Tô Tranh, ra vẻ khiêu khích đám người bên dưới: “Ngoan Ma, hôm nay tâm trạng bản ma tốt, cho ngươi thêm thời gian hồi phục, kệ bọn chúng làm gì!”
Câu cuối cùng, rõ ràng Đông Cương là nói với đám người dưới đài.
Thấy gã này ngang ngược lại còn cho thêm thời gian, ai nấy đều hiểu hắn đang cố tình kéo dài. Cứ thế này, dù Ngoan Ma không thể hồi phục hoàn toàn, cũng khôi phục được phần nào chiến lực, bao công sức nãy giờ đổ sông đổ biển hết.
“Mẹ kiếp, thằng cha này cố ý!”
“Gã này cùng phe với Ngoan Ma, đang cố tình nhường nhịn, câu giờ cho Ngoan Ma hồi phục!”
“Kéo nó xuống, dám chơi xỏ chúng ta, xem bản ma có đánh chết không!”
Đám đông vây xem đến đây thì ai nấy đều đã hiểu ý đồ của Đông Cương, nếu không thì đúng là đồ bỏ đi.
Rất nhanh, bên đưới lôi đài nổi lên làn sóng chỉ trích Đông Cương, thanh thế định tai nhức óc khiến Đông Cương biến sắc: “Hả? Lộ rồi à, sao chúng mày biết hay vậy?”
Vừa nói ra câu đó, đám người bên dưới suýt chút nữa tức điên.
Mẹ nó, mày làm lộ liễu thế rồi, còn coi bọn tao là lũ ngốc không nhận ra à?!
Đám ma tu liên minh thấy sắc mặt Tô Tranh đã dần khá hơn, biết nếu không ra tay ngay thì sau này càng khó đối phó, vội vàng nói với trưởng lão quản sự trên đài: “Trưởng lão, thằng cha này chiếm chỗ không làm gì, cố ý trì hoãn thời gian, không được tính!”
“Đúng đấy, không tính! Hủy tư cách khiêu chiến của nó ngay đi!”
“Cho nó xuống đài! Cho nó xuống đài!”
Đám đông đồng thanh hô hào.
Trên đài, Đông Cương thấy tình hình này, cuối cùng cũng cảm thấy áp lực, biết nếu không ra tay thì có thể bị tước quyền thi đấu thật, vội vàng quay người lại, nói: “Được rồi, đã mọi người muốn xem bản ma ra tay đến vậy, thì bản ma chiều lòng các ngươi. Ngoan Ma, ăn chiêu!”
Dưới đất, Tô Tranh cũng vừa mở mắt.
Hắn tỉnh lại không phải vì thương thế hồi phục mà là vì câu "chiếm chỗ không làm gì" kia.
Chiếm chỗ?
Đây là nói hắn sao?!
Khóe miệng Tô Tranh giật giật, ngẩng đầu lên liền thấy Đông Cương quay lưng về phía đám đông nháy mắt ra hiệu, còn hạ giọng nói: “Ngô Tu, không ổn rồi, không kéo được nữa, hai ta diễn vở kịch thôi.”
Vừa nói xong, Đông Cương chưa để Tô Tranh kịp phản ứng đã hét lớn một tiếng, khí thế ngút trời: “Ngoan Ma, bản ma đã cho ngươi đủ thời gian rồi, giờ thì đến lúc lấy mạng ngươi! Xem chưởng!”
Nói đoạn, Đông Cương bước tới một bước, vung chưởng không chút dấu hiệu nào vào người Tô Tranh.
“Đánh trúng rồi?!”
“Hắn thật sự ra tay?!”
“Thằng này thật sự đánh rồi?!”
Ngay khi đám người bên dưới nghĩ rằng Tô Tranh sắp bị Đông Cương đánh bay thì ai ngờ Đông Cương bỗng kêu thảm một tiếng, người co rúm lại, rồi không ai thấy gì hết đã thấy hắn tự mình bay ngược ra ngoài, ngã xuống đất.
Ngã xuống, Đông Cương còn ôm ngực kêu la: “Á Ngoan Ma, ma lực của ngươi mạnh thật, không động tĩnh gì cũng đánh bay được ta, ngươi giỏi lắm. Bản ma nhận thua, hôm khác có cơ hội sẽ báo thù, cáo từ!”
Nói xong, Đông Cương lau khóe miệng rồi đi xuống lôi đài.
“...”
Đám đông hóa đá.
Đây là tình huống gì?!
Vừa rồi chuyện gì xảy ra?!
Có đánh thật không vậy, sao mình không thấy gì hết?!
Trên đài, khóe miệng Tô Tranh giật liên hồi, ngơ ngác nhìn bóng lưng Đông Cương rời đi, trong lòng cạn lời: Bảo là phối hợp diễn kịch, kết quả mình còn chưa kịp phối hợp thì hắn đã tự diễn xong hạ màn rồi?
Mà quan trọng là, diễn giả trân thế ai tin cho được!
Rất nhanh, đám người bên dưới cũng phản ứng lại.
“Má ơi, thằng cha này coi chúng ta là lũ ngốc à, thua cũng giả quá!”
“Cái gì, không đánh thật hả, tao cứ tưởng chỉ mảnh tao thấy vậy chứ.”
“Đánh cái gì mà đánh, vừa rồi hai đứa trên đài có dùng tí ma lực nào đâu, thằng kia tự dưng lùi lại mấy bước rồi bảo nhận thua, thế này là thế nào, coi chúng ta là khỉ à?”
"Biết ngay mà, cái thằng cha này cùng phe với Ngoan Ma, uổng công chúng ta còn tin chúng nó đánh nhau thật."
Đám đông sôi sục, tiếng chửi rủa Đông Cương vang vọng cả mây xanh.
Thấy bộ dạng đó, Đông Cương sợ hãi vội vàng chạy biến.
Đại Mãnh và đồng đội nhìn màn biểu diễn của Đông Cương trên đài cũng cạn lời: “Thế này cũng được hả?!”
Đợi Đông Cương trở về, hắn còn toe toét hỏi mọi người: “Sao, ta diễn được không?”
“...”
Cả đội Liệp Yêu im lặng.
Giả đến thế rồi mà còn bảo được?
Khóe miệng Ngô Thiến cũng giật giật, tranh thủ lúc mọi người chưa kịp phản ứng, đẩy Đại Mãnh: “Đại Mãnh, nhanh lên, lên đi!”
Đại Mãnh trước đó đã nghe Ngô Thiến nói về kế hoạch, lập tức hiểu ra, vội vàng nhảy lên lôi đài, thừa lúc đám người còn đang chửi rủa Đông Cương, Đại Mãnh hét lớn một tiếng, khí thế ngút trời, thu hút sự chú ý của mọi người rồi nói với Tô Tranh: “Này Ngoan Ma, nghe nói ngươi tu vi cao siêu, thực lực phi phàm, chiến kỹ kinh người, tối qua còn diệt sát mười mấy ma tu liên minh, thật là cao minh! Bản ma Đại Mãnh nghe danh ngươi là hảo hán, hôm nay cố ý lên đài, mời ngươi chỉ giáo!”
“...”
Nghe những lời này, đám đông im bặt.
Đây là khiêu chiến à?!
Có khi nào mày là người thổi phồng thuê không đấy?
Khiêu chiến thì cứ khiêu chiến, lên trước còn tâng bốc đối phương một tràng là cái kiểu gì?!
Trên đài, Huyết Giao Vương và những người khác nghe Đại Mãnh nói vậy cũng trợn tròn mắt.
Bách Quỷ Lão Nhân thì cau có mặt mày, lườm Tô Tranh một cái rồi lầm bầm: “Thằng nhãi này mặt dày quá, tự đi thi đấu còn thuê người khen mình, đúng là vô sỉ!”
Huyết Giao Vương gật đầu lia lịa, rất tán thành, nhưng nghĩ lại những lời Đại Mãnh vừa nói, hắn cảm thấy nếu mình lên đài mà có người khen trước một tràng, kể ra chiến tích của mình thì cũng rất thoải mái, thế là hắn xoa cằm, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đây là ý hay đấy, đợi mai đến, mình có nên tìm người khen trước một chút, giúp mình tạo thiện cảm không nhỉ?!”
“.” Tiểu Ma Thần Chúc Dung.
“...” Dạ Xoa Thần Tử.
“...” Tất cả mọi người.
Lão già này còn vô sỉ hơn!