Chứng kiến Tô Tranh thổ huyết ngã xuống đài, đám đông bên dưới lại trở nên im lặng.
Trước đây, "Ngoan Ma" trong ấn tượng của họ là một kẻ mạnh mẽ, tàn nhẫn, dường như bất khả chiến bại và luôn mang đến những bất ngờ.
Nhưng đến giờ phút này, họ mới tỉnh ngộ và nhận ra rằng dù mạnh đến đâu, người ta cũng có lúc suy yếu, cũng có lúc bị thương.
Trên đài, Cẩu Tam thấy Tô Tranh thổ huyết ngã gục, vẻ mặt không giấu nổi sự đắc ý.
Nhìn thấy Ngoan Ma danh tiếng lẫy lừng bị thương đổ gục trước mặt mình, đó là một cảm giác vinh dự lớn lao. Hắn không vội vàng truy cùng giết tận Tô Tranh, mà từng bước tiến đến trước mặt, hưởng thụ cái khoái cảm của kẻ ở trên cao nhìn xuống, cười khẩy: "Ngoan Ma, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay, ha ha ha!"
...
Thương thế của Tô Tranh lúc này khá nghiêm trọng.
Việc cố gắng áp chế thương thế nay lại bộc phát, cộng thêm việc bị Cẩu Tam đánh thêm một chưởng, khiến hắn càng thêm tổn thương. Lúc này, ngũ tạng của hắn như bốc hỏa. Hắn đang cố gắng vận công, ngưng tụ Tu La chi lực đang tản mát trong cơ thể. Vì vậy, đối diện với sự trào phúng của Cẩu Tam, hắn không thể thốt nên lời.
Thấy Tô Tranh không nói được gì, Cẩu Tam càng thêm khoái chí. Nhưng hắn cũng biết rằng dù là một con hổ bị thương, nó vẫn là hổ, không thể xem thường.
Vậy nên sau hai câu đắc ý, sắc mặt Cẩu Tam liền lạnh lùng trở lại. Hắn giơ phi đao trên tay phải, ánh mắt khóa chặt Tô Tranh: "Hôm nay, ta, Cẩu Tam, sẽ kết thúc danh hiệu Ngoan Ma của ngươi! Chịu chết đi!"
Vừa dứt lời, ngay lúc Cấu Tam chuẩn bị ra tay, Tô Tranh đang nằm trên mặt đất đột ngột ngấng đầu, hai tay mạnh mẽ đánh ra phía trước.
Sắc mặt Cẩu Tam biến đổi.
Hắn đã quá đắc ý, đến mức tiến đến gần Tô Tranh chỉ còn ba mét. Cú vồ này của Tô Tranh vừa nhanh vừa hiểm, căn bản không cho hắn cơ hội phản ứng.
Dù thấy Tô Tranh tấn công, Cẩu Tam cũng không thể tránh né. Vừa kịp thốt lên một tiếng "Ngươi!", song chưởng của Tô Tranh đã in lên người hắn.
Ầm!
Một tiếng nổ vang, thân thể Cẩu Tam bị Tô Tranh đánh bay ra ngoài, ầm một tiếng, đập văng cả một mảng lớn của lôi đài, rồi văng xuống đất.
Phốc!
Cẩu Tam rơi xuống đất, phun ra một ngụm máu lớn. Hắn cúi đầu nhìn, chỉ thấy toàn bộ lồng ngực đã lõm vào, xương ngực bị chấn gãy hoàn toàn, liên đới Tiên Hải trong cơ thể cũng bị hủy.
"Ngoan Ma, ngươi..."
Cẩu Tam không ngờ rằng trong tình huống như vậy, Tô Tranh vẫn có thể tung ra một đòn tấn công mãnh liệt đến thế. Tưởng chừng chiến thắng đã trong tầm tay, hắn lại thất bại vì sự khinh suất. Trong cơn tức giận và không cam lòng, khí huyết dâng lên, cuối cùng hắn tối sầm mặt và ngất đi.
Những người xung quanh chứng kiến cảnh này thì lại hít vào một hơi lạnh.
"Ngoan Ma đến tình cảnh như vậy rồi mà vẫn còn phản kích được, thật đáng sợ!"
"Dù là hổ bị thương, dù sao vẫn là hổ, không thể coi thường!"
"Đối với cường giả như vậy, không thể nói nhiều, trực tiếp một đao giết chết mới được, nếu không lúc nào cũng có thể bị phản sát!"
Chứng kiến tận mắt màn Tô Tranh phản công khi đã đến đường cùng, mọi người lại có một nhận thức mới về Ngoan Ma.
Ngoan Ma không chỉ cường đại, đủ tàn ác, mà còn rất kiên cường, đủ hung hãn!
Ma tu như vậy mới là đáng sợ nhất!
Phốc!
Ngay lúc đám đông bên dưới còn đang chấn động, Tô Tranh sau khi tung ra một chưởng, toàn thân ngã xuống lôi đài, há miệng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Sau cú đánh đó, thương thế của hắn càng thêm trầm trọng, lại liên tiếp phun ra ba ngụm máu lớn, khiến khí huyết cũng có phần thiếu hụt.
Bây giờ, đừng nói là Tiên Nhân nhất cảnh, ngay cả một tu sĩ bình thường đến đây, hắn e rằng cũng không còn sức tái chiến.
Thấy cảnh này, không ít người bên dưới sáng mắt lên.
"Ngoan Ma đã trọng thương, chắc chắn không còn sức chiến đấu. Bây giờ nếu lên đài, chẳng khác nào nhặt được một món hời lớn!"
Không ít Ma tu ý thức được điều này, và một đám người định lên lôi đài khiêu chiến.
Nhưng khi họ vừa bước ra, ai ngờ trên lôi đài đã có người vượt lên trước một bước, đồng thời hô lớn: "Ngoan Ma, ta, Đông Cương, muốn đại diện cho tất cả Ma tu, hảo hảo giáo huấn ngươi!"
"mm .
Những người xung quanh nghe xong thì trợn tròn mắt.
Đông Cương?!
Thằng cha này là ai?
Từ đâu chui ra vậy?!
Cơ hội tốt như vậy lại bị hắn cướp mất?!
Phía dưới, đám người của Liệp Yêu Đội cũng có chút ngỡ ngàng, quay đầu khó tin nhìn Ngô Thiến: "Đội trưởng, Đông Cương... hắn... sao lại lên rồi?"
Mọi người trong Liệp Yêu Đội đều bất ngờ.
Nhưng Ngô Thiến lại thở phào nhẹ nhõm, rồi đáp: "Là ta bảo hắn lên."
"A, vì sao?"
Đám người khó hiểu hỏi.
Ngô Thiến nhìn Đông Cương đã giành được quyền khiêu chiến Tô Tranh, lúc này hoàn toàn yên tâm, bèn giải thích: "Bởi vì Ngoan Ma hiện tại chỉ có thể đánh thắng được hắn."
"Hả?!"
Nghe vậy, Bạch Thanh và những người khác càng thêm mơ hồ.
Quay đầu nhìn trạng thái của Tô Tranh, bây giờ tùy tiện ai lên cũng có thể đánh bại hắn. Vậy mà hắn vẫn có thể đánh bại Đông Cương?!
Hơn nữa, Đông Cương lại là người một nhà, lên khiêu chiến Tô Tranh, chăng phải rất kỳ lạ sao?
Nhưng Bạch Linh rất nhanh đã hiểu ra, ánh mắt sáng lên: "Ta hiểu rồi, ngươi cố ý để Đông Cương lên, để hắn gian lận?!"
"Cái gì, gian lận? Gian lận thế nào?!"
Những người khác trong Liệp Yêu Đội tiếp tục hỏi.
Nhưng khi họ hỏi ra lời, rất nhanh cũng hiểu ra, cả đám đều tỉnh ngộ: "Ý ngươi là để Đông Cương cố ý nhận thua?"
Ngô Thiến gật đầu: Không chỉ là nhận thua, hắn còn phải kéo dài thời gian, để Ngô Tu có thời gian khôi phục thương thể!"
"Nhưng làm vậy có phải quá lộ liễu không? Mà dù Đông Cương kéo dài thời gian, rồi cũng phải kết thúc chứ. Chờ Đông Cương xuống rồi thì sao?" Bạch Thanh hỏi.
Ngô Thiến nghe vậy, trả lời: "Vậy nên từ giờ trở đi, các ngươi cũng phải chuẩn bị cẩn thận, sẵn sàng ra sân bất cứ lúc nào, và nhất định phải nhanh hơn những Ma tu khác, quyết không thể để người khác khiêu chiến Ngô Tu. Nếu thực sự không được, chúng ta sẽ dùng số lượng áp đảo, giúp hắn chiến thắng.
Quy tắc không phải nói, chỉ cần có người tích lũy đủ mười trận thắng, là có thể trực tiếp tấn cấp, tiến vào top mười sao?!"
"Ý ngươi là, chúng ta trực tiếp giúp Ngô Tu gom đủ mười trận thắng, để hắn tấn cấp?!" Bạch Thanh và những người khác nghe kế hoạch của Ngô Thiến, cả đám đều mở to mắt.
Ngô Thiến rất chân thành gật đầu.
Đây cũng là ý tưởng mà cô nghĩ ra sau khi nghe Đông Cương nói những lời đó.
Đây là biện pháp duy nhất có thể làm lúc này.
Dù sao, thương thế của Tô Tranh chắc chắn không thể lành trong một hai ngày, vậy nên thà trực tiếp để hắn tấn cấp, như vậy hắn sẽ có thời gian chữa thương.
Đợi đến trận chung kết cuối cùng, có lẽ thương thế của Tô Tranh cũng đã khỏi hẳn.
Ngô Thiến làm như vậy cũng là bất đắc di.
Nhìn Tô Tranh trên đài, ánh mắt cô kiên định, âm thầm lẩm bẩm: "Trước đây là ngươi bảo vệ ta, bây giờ đến lượt ta bảo vệ ngươi!"