Bàn tay quỷ dị đen kịt, to lớn như núi, dài như dãy núi, móng vuốt sắc nhọn tựa năm lưỡi đao tử thần, lạnh lẽo vô song, lóe lên ánh đen, tản mát sát khí.
Chứng kiến bàn tay khổng lồ vươn ra từ quỷ môn, mọi người kinh hãi tột độ. Nhất là khi thấy Ma Sư bị một chưởng đánh bay, ai nấy đều không tin vào mắt mình.
“Đây là cường giả Ma Vương! Vậy mà bị quỷ trảo này đánh bay chỉ bằng một trảo? Rốt cuộc nó là thứ gì?!”
Vô số người kinh hãi tột độ.
Ngay cả trưởng lão quản sự trên lôi đài cũng cảm thấy tim mình hẫng một nhịp khi đối diện với quỷ trảo, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng cảnh giác.
“Khu khụ.”
Trên lôi đài, Ma Sư ho khan dữ dội, chật vật bò dậy. Khi đứng lên, máu tươi không ngừng trào ra từ khóe miệng, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đài, loang lổ như những đóa hoa, chỉ tiếc mang màu đỏ máu tanh.
Sau khi ngồi dậy, hắn quay đầu nhìn về phía bàn tay đen khổng lồ, trong đáy mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Nhưng rất nhanh, hắn lấy lại bình tĩnh. Đáy mắt hắn không hề có chút e sợ, ngược lại bùng lên một ngọn lửa chiến ý: “Tu giả, phải dũng cảm tiến lên, không được lùi bước!”
Dứt lời, ma lực toàn thân Ma Sư bộc phát, một làn khói đen cuồn cuộn như lốc xoáy trào ra từ cơ thể hắn.
Trong khoảnh khắc, bầu trời vốn đã âm u lại càng trở nên cuồng phong gào thét, sấm chớp vang dội, khí thế bốn phía hỗn loạn.
Ngay sau đó, Ma Sư gầm lên một tiếng sư tử hống. Làn khói ma quái trong cơ thể hắn ngưng tụ thành một con hùng sư cao đến mười mấy trượng.
Hùng sư to lớn như một ngọn núi, hùng vĩ phi thường, toàn thân tản ra ma khí ngút trời, sát khí ngập tràn.
Ma Sư gầm thét một tiếng, giơ nắm đấm lên vung về phía trước. Con hùng sư trên không trung cũng lập tức gầm lên một tiếng, lao thẳng về phía quỷ thủ.
Chỉ trong chớp mắt, đất rung núi chuyển.
Hùng sư xông ra, không gian rung chuyển dữ dội, kinh lôi trên bầu trời nổ vang không ngừng, hư không dường như sắp sụp đổ đến nơi.
Trưởng lão quản sự cùng Đại Lực Ma Vương buộc phải bay lên không trung lần nữa, ra tay ổn định không gian.
Trong hư không, Bách Quỷ Lão Nhân cũng cảm nhận được sự tấn công của hùng sư. Hắn vung cây quyền trượng đầu lâu trong tay, một đạo lực lượng huyết sắc đánh ra, rót vào quỷ môn.
Đó là tinh huyết của chính Bách Quỷ Lão Nhân!
Theo tinh huyết rót vào, bàn tay khổng lồ trong quỷ môn lại động. Nó giơ lên như một ngọn núi lớn, rồi chụp mạnh xuống hùng sư.
Động tác của quỷ trảo thoạt nhìn vẫn không có gì đặc biệt, chỉ là nhấc lên rồi hạ xuống. Nhưng chính cái động tác đơn giản ấy lại xé toạc một lỗ hổng lớn trên bầu trời, ngay cả hư không cũng vặn vẹo, sụp đổ.
Có thể nói là nhấc tay lay động Càn Khôn, hạ tay che phủ Côn Luân
Khoảnh khắc tiếp theo, cự thủ và hùng sư va chạm nhau.
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cả thiên địa rung chuyển. Mọi người không thể đứng vững.
Một luồng xung lực khủng khiếp lan tỏa từ trung tâm vụ nổ, càn quét tứ phương.
Rút kinh nghiệm từ trước, những người bên dưới lôi đài lập tức nhanh chóng tháo lui, đồng thời vận chuyển ma lực, tạo thành một vòng phòng hộ trước người.
Oanh!
Xung lực lan tỏa, cả thành chấn động, mọi người xôn xao bàn tán.
Phốc!
Phốc!
Trên lôi đài, Bách Quỷ Lão Nhân và Ma Sư cùng lúc phun ra một ngựm máu tươi trong cú va chạm này. Thân thể cả hai đều bị hất văng ra phía sau, ngã xuống lôi đài, rất lâu sau vẫn không thể đứng dậy.
Đợi khi mọi thứ lắng xuống, đám đông vội vàng nhìn lên đài, chỉ thấy cự thủ và hùng sư đều đã biến mất. Quỷ Môn Quan dường như đã mất đi năng lượng hiến tế, lay động một hồi rồi biến mất vào hư không, như thể chưa từng xuất hiện.
Thấy vậy, mọi người ngơ ngác.
“Hai người đều ngã, vậy ai thắng?”
“Không biết, có lẽ hòa nhau.”
“Hòa nhau?”
Nghe kết quả này, nhiều người cảm thấy khó tin.
Phải biết, Ma Sư là cường giả Ma Vương. Còn ấn tượng của mọi người về Bách Quỷ Lão Nhân chỉ là một kẻ âm hiểm, thực lực không mạnh. Bởi vậy, việc Bách Quỷ Lão Nhân có thể bất phân thắng bại với Ma Sư khiến ai nấy đều bất ngờ.
Lúc này, trưởng lão quản sự từ trên trời hạ xuống, nhìn tình hình hai người trên lôi đài, trầm ngâm một lát rồi định tuyên bố kết quả. Nhưng ngay trước khi ông kịp lên tiếng, Ma Sư dưới đất đột nhiên giật giật, miệng lẩm bẩm: “Chờ… chờ một chút…”
“Ừm?”
Thấy Ma Sư động đậy, mọi người dưới lôi đài trừng mắt, căng thăng theo dõi.
Ma Sư thở dốc một hồi trên lôi đài, tay chân run rẩy. Mọi cử động của hắn đều khó nhọc, cứng nhắc như một ông lão không còn chút tu vi nào.
Tuy vậy, sau khi lật người, hắn dùng khuỷu tay và đầu gối làm điểm tựa, cố gắng bò dậy. Sau một hồi gắng sức, cuối cùng hắn cũng chậm rãi đứng lên.
Khi thấy hắn đứng lên, các ma tu dưới đài kinh ngạc thốt lên.
Lúc này, Ma Sư không còn chút da thịt lành lặn nào. Toàn thân hắn đẫm máu, vết thương chằng chịt như bị bầy thú dữ xé nát, vô cùng đáng sợ.
Nhưng Ma Sư vẫn đứng vững trên lôi đài, liếc nhìn đối diện, trong mắt ánh lên vẻ điên cuồng, rồi hét lớn: “Bách Quỷ lão nhị, nếu không phục thì đứng lên, đấu với ta một trận nữa!”
Nghe vậy, cả đấu trường ngơ ngác.
Thành ra thế này rồi còn muốn đánh?!
Về phía đối diện, Bách Quỷ Lão Nhân dường như vẫn còn chút ý thức. Nghe thấy lời của Ma Sư, tay chân hắn cũng giật giật.
Thấy cảnh này, mọi người đều run lên trong lòng. “Chẳng lẽ bọn họ thật sự muốn đánh tiếp?”
Ngay cả Huyết Giao Vương cũng há hốc mồm: “Đây là có ý chí chiến thắng mãnh liệt đây mài Chăng phải chỉ là một cuộc so tài thôi sao, vậy mà bọn họ đều liều mạng như vậy?!”
Đông Cương và những người trong đội Liệp Yêu đã sớm ngây người, không nói nên lời.
Tuy nhiên, Bách Quỷ Lão Nhân chỉ nhúc nhích tay chân được một chút rồi cuối cùng vẫn không thể đứng lên vì vết thương quá nặng. Tay hắn buông thõng xuống, dường như chấp nhận thua cuộc.
Thấy vậy, mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Họ không dám tưởng tượng, nếu Bách Quỷ Lão Nhân lại đứng lên, hai gã bị thương thành cái dạng kia đánh nhau tiếp thì sẽ ra sao.
Chỉ nghĩ đến cảnh tượng đó thôi cũng thấy đau lòng.
Trưởng lão quản sự cũng không còn do dự nữa, tuyên bố Ma Sư thắng cuộc.
Nghe được kết quả này, Ma Sư nhếch môi cười khẩy, còn nói với Bách Quỷ Lão Nhân dưới đất: “Lão già âm hiểm, cuộc tỷ thí này chung quy ta vẫn là người thắng, ha ha ha…”
Vừa dứt lời, hai mắt Ma Sư tối sầm lại, ngã xuống lôi đài.
Toàn trường im lặng.