Chớp mắt, bảy ngày trôi qua.
Sau một thời gian di chuyển, Tô Tranh và những người khác cuối cùng cũng đến được Cự Ma Thành, đại thành đứng đầu của Ma tộc, dù bụi bặm đường xa khiến ai nấy đều mệt mỏi.
Cự Ma Thành, như tên gọi của nó, là thành thị được Cự Ma Uyên lên kế hoạch xây dựng. Không chỉ là đại thành lớn nhất của Ma tộc, nơi đây còn là trung tâm của lãnh địa Ma tộc. Một thành thị với số lượng Ma tu không dưới một triệu, quả thực khủng khiếp.
Hơn nữa, phần lớn tu sĩ ở đây đều có tu vi từ Tiên Nhân cảnh trở lên, đủ để thấy thực lực của Ma tộc không thể xem thường.
“Quả nhiên không hổ danh là ma đô của chúng ta, tu sĩ ở đây đông thật!”
“Đúng vậy, ngay cả ma khí ở đây cũng nồng đậm hơn nhiều, tu luyện ở đây chắc chắn sẽ tiến bộ rất nhanh!”
“Vừa rồi ta thấy một Ma tu đi ngang qua, ít nhất cũng là cường giả Tiên Nhân tam cảnh, hắn chỉ lướt qua thôi mà đã khiến ta suýt chút nữa không thở nổi!”
“Thật sự là quá lợi hại!”
Đông Cương và những người khác nhìn ngắm mọi thứ xung quanh, cứ như nông dân lên thành phố, vẻ mặt lạ lẫm chưa từng thấy.
Điều này khiến Tô Tranh không khỏi tò mò: “Sao vậy, trước kia các ngươi chưa từng đến đây à?”
Nghe vậy, Đông Cương và những người khác chỉ cười khố, rồi giải thích cho Tô Tranh.
Tuy rằng Cự Ma Uyên ba năm mở ra một lần, tuyển chọn những tu sĩ Ma tộc tinh anh vào trong, nhưng những người được chọn trước đây ít nhất cũng phải là cường giả Tiên Nhân cảnh. Vì vậy, bọn họ căn bản không ôm hy vọng, cũng chẳng nghĩ đến việc tham gia cho vui.
Nhưng lần này thì khác, tuy rằng trước đó mọi người đều nói là đi cùng 'Ngô Tu' để xem náo nhiệt, nhưng thật ra lần này họ đến là vì Ngô Thiến.
Tu vi của Ngô Thiến đã đạt tới Thần Kiều cửu cảnh đỉnh phong, chỉ thiếu chút nữa là bước vào Tiên Nhân cảnh.
Trước đó, cô cố ý không cho Đông Cương nói với Tô Tranh, chỉ là không muốn làm mất tinh thần của Tô Tranh. Dù sao thì anh trai cô cũng vất vả lắm mới có được một mục tiêu phấn đấu, nếu để anh biết rằng những người này không đến ủng hộ anh, mà là ủng hộ Ngô Thiến, cô sợ sẽ khiến anh nản lòng.
Vì vậy, cô mới bảo mọi người giấu lô Tranh, nói là đến xem anh tham gia khảo hạch mà thôi.
Nghe Đông Cương nói vậy, sắc mặt Tô Tranh khựng lại.
Hóa ra trước giờ mình cứ tưởng mình giỏi lắm, nói muốn tham gia cuộc tuyển chọn này là họ liền đi theo mình đến, còn tưởng họ cũng nhìn ra sự lợi hại của mình, ai ngờ họ nhìn trúng Ngô Thiến, chứ không phải mình.
Tô Tranh không thể tin được nhìn Ngô Thiến.
Ngô Thiến ngược lại phản ứng rất bình thản. Cô không nói cho Tô Tranh trước đó chỉ là không muốn đả kích anh, chứ không có nghĩa là cô công nhận Tô Tranh có đủ thực lực để được chọn. Vì vậy, cô chỉ lướt nhìn Tô Tranh một cái, rồi im lặng bước thẳng về phía trước.
Đông Cương và những người khác thấy Tô Tranh ngơ ngác, lập tức nín cười đi theo Ngô Thiến, chỉ để lại Tô Tranh một mình đứng ngẩn người tại chỗ.
“Này, các ngươi…”
Tô Tranh thấy mọi người xem thường mình như vậy, trong lòng không khỏi kìm nén một ngọn lửa.
Lần đầu tiên, anh cảm thấy không phục.
“Được, các ngươi đều cho rằng cảnh giới của ta không đủ, không được chọn đúng không? Vậy thì lần này ta nhất định sẽ khiến các ngươi phải ngạc nhiên, chờ ta bộc phát thực lực thật sự, dọa chết các ngươi!”
Tô Tranh tức đến nghẹn thở.
Cự Ma Thành náo nhiệt phồn hoa, các cửa hàng xung quanh bán đủ mọi thứ.
Cả nhóm tò mò bước vào một cửa hàng binh khí để xem, tùy tiện nhìn một món vũ khí nào cũng là đỉnh tiêm Linh Khí, khiến Đông Cương và những người khác mắt sáng rực.
“Nếu ta có được một thanh vũ khí như vậy thì tốt!”
Đại Mãnh và Đông Cương đồng thời nuốt nước bọt.
Nhưng khi xem giá cả.
Họ lại nuốt nước bọt, lần này là vì sợ hãi. Chỉ một thanh đại đao Linh Khí đỉnh tiêm thôi mà giá đã lên tới năm trăm vạn Tiên thạch.
Cho dù bán đứng họ cũng không có nhiều tiền như vậy.
Vì vậy, cả nhóm chỉ có thể đến ngắm cho đỡ thèm, cuối cùng bị đả kích mà rời khỏi cửa hàng.
“Quá đắt, với cái giá này, chúng ta đi Liệp Yêu phải giết bao nhiêu Man Thú mới kiếm được!”
Đông Cương và những người khác giờ mới cảm nhận được sự khác biệt giữa họ và tu sĩ ở Cự Ma Thành.
Ngô Thiến cũng lắc đầu.
Muốn có tiền thì phải có thực lực mạnh; nhưng muốn có thực lực mạnh thì nhất định phải có tiền, hai thứ này hỗ trợ lẫn nhau.
Vì vậy, nó tạo ra một vòng luẩn quẩn, kẻ mạnh càng ngày càng giàu, càng ngày càng mạnh, kẻ yếu càng ngày càng nghèo, càng ngày càng yếu.
“Còn hơn một tháng nữa là đến kỳ khảo hạch của Cự Ma Uyên, chúng ta cứ tìm chỗ ở trước đã. Tiện thể, ta cũng phải nhân cơ hội bế quan một thời gian, nhất định phải tranh thủ trước khi cuộc tuyển chọn bắt đầu, xem có thể đột phá đến Tiên Nhân cảnh hay không!”
Lần này, mục tiêu chính của mọi người là Ngô Thiến, tất cả đều đi theo cô.
Vì vậy, Ngô Thiến cũng cảm thấy rất áp lực.
Tuy rằng Thần Kiều cửu cảnh đỉnh phong cũng có thể miễn cưỡng tham gia tuyển chọn, nhưng tỷ lệ được chọn là cực kỳ thấp. Vì vậy, cô đã luôn âm thầm chuẩn bị để đột phá trong khoảng thời gian này.
Chỉ là, Thần Kiều đột phá Tiên Nhân cảnh là một cửa ải lớn, không phải cứ muốn là được. Dù Ngô Thiến đã chuẩn bị rất lâu, nhưng bản thân cô cũng không tự tin lắm.
Đông Cương và những người khác tự nhiên không có ý kiến gì. Về phần Tô Tranh, ý kiến của anh căn bản không có tác dụng gì, ai bảo lần này anh đến chỉ là vật làm nền.
Tô Tranh im lặng, chỉ âm thầm kìm nén một luồng khí, nghĩ bụng chờ có cơ hội thích hợp, mình nhất định phải bộc phát một lần nữa. Chờ khi mình đột phá lên Tiên Nhân nhất cảnh trước cả Ngô Thiến, xem họ còn gì để nói!
Mọi người đi vòng vo nửa vòng trên đường, cuối cùng dừng lại trước cổng một khách sạn.
Khách sạn tên là 'Quần Ma Khách Sạn', có ba tầng lầu. Ở Cự Ma Thành, nó không phải là lớn nhất, nhưng cũng không nhỏ.
“Quần Ma Khách Sạn…”
Tô Tranh ngẩng đầu nhìn cái tên, cảm thấy rất thú vị, rồi quay sang nhìn những người bên cạnh, đâu phải quần ma đâu.
Hiện tại ngay cả bản thân anh cũng là ma, được thôi, không có gì để nói, đi vào.
Khi bước vào, anh thấy khách sạn rất đông khách, tầng một gần như kín chỗ, toàn là Ma tu, ai nấy đều tỏa ra sát khí lạnh lẽo và ma uy, trên mặt cũng xăm trổ ma văn, nhìn là biết không phải loại lương thiện.
Ngô Thiến và những người khác vừa bước vào, không ít Ma tu đã ngẩng đầu lên nhìn họ.
Khi lướt qua Tô Tranh và những người khác, ánh mắt họ không dừng lại, nhưng khi đảo qua Ngô Thiến và hai chị em nhà họ Bạch, không ít Ma tu đã sáng mắt lên.
“Ồ, còn có cả ba em xinh tươi!”
“Ba cô nàng này đáng dấp ngon đấy, nhất là cô dẫn đầu, không chỉ dáng đẹp mà còn xinh xắn nữa.”
“Cặp song sinh kia mới ngon, nếu được lên giường cùng một lúc thì còn gì bằng.”
“Ha ha ha…”
Ma tu nào cũng ngông cuồng tự đại, nên nói chuyện chẳng kiêng dè gì, ngang nhiên trêu chọc trước mặt mọi người.
Những lời này lọt vào tai hai chị em nhà họ Bạch và Ngô Thiến, khiến sắc mặt họ lập tức thay đổi.
Đông Cương tức giận, định xông lên dạy cho gã Ma tu kia một bài học, nhưng bị Ngô Thiến kéo lại: “Chúng ta mới đến Cự Ma Thành, không nên gây chuyện.”