Vừa nghe đến Quỷ Tức Thạch, cả con phố đổ thạch ma tu nhốn nháo hắn lên.
“Quỷ Tức Thạch? Chẳng lẽ là thứ mà ma tu sau khi luyện hóa, có thể lột xác ma thể, lại còn nắm giữ được sức mạnh âm hàn?”
“Không sai, ta cũng nhớ ra rồi, chính là Quỷ Tức Thạch!”
“Đây chính là Quỷ Tức Thạch trong truyền thuyết, thật không thể tin được!”
Càng lúc càng có nhiều người nhớ ra loại đá này.
Trước đó, vì Quỷ Tức Thạch quá hiếm có nên ít ai để ý, giờ được người khơi gợi, ai nấy đều nhớ ra những công dụng tuyệt vời của nó.
“Thứ này ở Ma tộc chúng ta còn trân quý hơn cả Thiên Bảo Tiên Binh nữa đấy!”
Lão đầu nhận ra Quỷ Tức Thạch ban đầu kích động ra mặt, những nếp nhăn trên mặt ông ta như hoa cúc nở rộ.
Đám ma tu xung quanh còn kích động hơn.
Chỉ có hai người sắc mặt tối sầm lại, đó là Bành Thiếu Khiêm và trưởng lão quản sự phố đổ thạch.
Bành Thiếu Khiêm vốn định lợi dụng việc không ai nhận ra Quỷ Tức Thạch, để Thường lão ra mặt phán nó là Mặc Thạch thường, vừa có thể làm bẽ mặt Tô Tranh, đến khi hắn thắng thì đễ đàng thu Quỷ Tức Thạch vào túi.
Ai ngờ đâu nửa đường lại có lão già xen vào, nhận ra thứ đá này.
Bành Thiếu Khiêm liếc nhìn lão già kia, nghiến răng ken két: “Lão già chết tiệt, dám phá hỏng chuyện tốt của thiếu gia!”
Lúc này Vương Khuê cũng đã hiểu ra, hắc thạch vừa cắt không phải Mặc Thạch mà là Quỷ Tức Thạch.
Dù không biết Quỷ Tức Thạch là cái quái gì, nhưng thấy phản ứng của mọi người, hắn đoán đây là thứ tốt. Vậy là hắn không cần Tô Tranh giải thích, kéo ngay lão ma tu vừa réo tên Quỷ Tức Thạch ra hỏi: “Tiền bối, cho ta hỏi, Quỷ Tức Thạch này bán thì được bao nhiêu tiên thạch?”
Lão ma tư còn đang hưng phấn, nghe Vương Khuê nói muốn bán, đôi mắt đục ngầu lập tức ánh lên vẻ tham lam, tứm lấy Vương Khuê: ““Vương Khuê đại sư, ngài muốn bán Quỷ Tức Thạch này thật sao? Tốt quá, tôi mnua, ngài ra giá đi. Năm mươi vạn đủ không? Không đủ thì tám mươi vạn cũng được, một trăm vạn. ”
“Vương Khuê đại sư, tôi xin trả một trăm hai mươi vạn!”
“Tôi trả một trăm năm mươi vạn!”
“Tôi trả…”
Chỉ một lát sau, giá đã vọt lên hai trăm vạn.
Nghe cái giá này, Vương Khuê trợn tròn mắt: “Hai trăm vạn?!”
Đây là cái giá mà trước đây hắn không dám mơ tới.
Hắn càng không ngờ, một cục đá đen thui thế này lại đáng giá đến hai trăm vạn.
“Đổ thạch quả nhiên là con đường phát tài nhanh nhất, ha ha ha…”
Vương Khuê lại bắt đầu vênh váo.
Cắt được đồ có giá trị đã là một chuyện, nhất là khi xung quanh không ít người đã bắt đầu công nhận hắn là đổ thạch đại sư, Vương Khuê nhất thời cảm thấy lâng lâng.
Tô Tranh bĩu môi, hắn quá quen với cái kiểu khoe mẽ của Vương Khuê rồi, nhưng việc có người nhận ra viên đá này, còn nói ra giá trị và công dụng của nó thì hắn không ngờ tới.
Dù không ai nhận ra, hắn cũng tự mình chỉ ra sự bất phàm của nó.
Chỉ riêng sức mạnh âm hàn bá đạo kia thôi cũng đủ để hắn tin chắc viên đá này giá trị phi thường, nên hắn chẳng đời nào tin lời của Bành Thiếu Khiêm và Thường lão.
“Giờ thì tốt rồi, đỡ cho ta phải tốn công.”
Thấy giá cả đã được đưa ra, Tô Tranh cũng không lo lắng gì nhiều, ván này coi như đã nắm chắc phần thắng.
Nhưng Tô Tranh không đồng tình với mức giá hiện tại của Quỷ Tức Thạch.
Với ma tu, Quỷ Tức Thạch là chí bảo, bình thường có được nó ai mà đem bán, cho nên lão ma tu kia nghe Vương Khuê có ý định bán mới kích động đến vậy.
Nhưng dù bán, giá cũng không thể thấp như thế.
Dù sao Quỷ Tức Thạch với ma tu còn quý hơn cả Thiên Bảo Tiên Binh, mà Thiên Bảo Tiên Binh đem bán cũng phải trên trăm triệu tiên thạch.
Dù Quỷ Tức Thạch không có tác dụng lớn với nhân tu và yêu tu, giá cả có giảm đi thì cũng phải trên chục triệu.
Có điều, đám ma tu ở đây đều không phải là đại lão Ma tộc, nên có thể bỏ ra mấy trăm vạn với họ đã là một khoản tài sản kếch xù rồi.
Nhìn giá cả trong thời gian ngắn đã nhảy lên ba trăm vạn, mắt Vương Khuê sáng rực, kích động không kiềm chế được: “Phát tài, phát tài, lần này ta phát tài to rồi, ha ha ha…”
Nhưng ở phía bên kia, Bành Thiếu Khiêm nghe giá cả không ngừng tăng lên thì sắc mặt càng lúc càng nặng.
Tiên Quân thạch của hắn chỉ đáng mười mấy vạn tiên thạch, vậy mà Quỷ Vương thạch đã vọt lên cả trăm vạn, sự chênh lệch quá lớn này như một cái tát trời giáng vào mặt hắn.
“Chết tiệt!”
Bành Thiếu Khiêm lúc này tức giận sôi gan, nhất là khi nghe tiếng hò hét hưng phấn của Vương Khuê càng khiến hắn khó chịu.
Vương Khuê không quên xỉa xói hắn, nghe giá Quỷ Tức Thạch lên đến ba trăm vạn tiên thạch, hắn vội ho khan một tiếng, thu lại vẻ đắc ý quên hình, lại bày ra bộ dáng đại sư, nói với Bành Thiếu Khiêm: “Bành thiếu gia, thế nào, nhãn lực của bản đại sư cũng không tệ chứ?!”
“….”
Đang bốc hỏa, Bành Thiếu Khiêm nghe vậy thì khóe miệng giật giật, nhưng vì sĩ diện, hắn ra vẻ khinh thường hừ một tiếng, cố nặn ra nụ cười nói: “’Vương Khuê đại sư’ quả nhiên lợi hại, trận này coi như tại hạ thua, nhưng ngài đừng đắc ý, đằng sau còn bốn trận nữa. Ai cười cuối cùng mới là người thắng!”
“Ha ha ha, Bành thiếu gia cứ yên tâm, ta sẽ cười đến cuối cùng, ha ha ha.”
Vương Khuê đắc ý quá độ, lại không kìm được bản tính, ngửa mặt lên trời cười phá lên, tiếng cười ngạo mạn vô cùng.
Điều này khiến Bành Thiếu Khiêm nghiến chặt nắm đấm dưới vẻ mặt âm trầm, rồi quay sang nói với hai thủ hạ phía sau: “Sau khi cuộc tỷ thí này kết thúc, mặc kệ thắng thua, ta đều muốn các ngươi mang đầu thằng này đến gặp ta, rõ chưa?!”
Cảm nhận được lửa giận và sát ý của Bành Thiếu Khiêm, hai ma tu hộ vệ phía sau lập tức biến sắc: “Tuân lệnh thiếu gia!”
Vương Khuê còn chưa biết Bành Thiếu Khiêm đã động sát tâm với mình, vẫn còn đang đắc ý lôi kéo Tô Tranh nhảy cẫng lên: “’Ngô Tu’ huynh đệ, ngươi thật là quá trâu rồi, thế mà cắt ra Quỷ Tức Thạch. Ba trăm vạn đấy, ba trăm vạn ta chưa từng thấy nhiều tiền như vậy. Lần này chúng ta phát tài to rồi!”
Tô Tranh luôn để ý đến Bành Thiếu Khiêm, sau khi nhận ra sát cơ của hắn, nhìn lại bộ đạng ngốc nghếch không từm không phổi của Vương Khuê, hắn bất đắc dĩ thở dài.
Hắn thậm chí không hiểu nổi Vương Khuê đã sống sót ở cái nơi toàn những xảo trá, hiểm độc của Ma tộc này bằng cách nào.
“Hy vọng lần này thằng cha này có thể phát huy chút thông minh, may ra còn giữ được cái mạng!”
Tô Tranh âm thầm thở dài trong lòng, nhưng hắn không hề nhắc nhở Vương Khuê.
Dù sao, hắn không phải ‘Ngô Tu’, chuyện Ma tộc hắn không muốn nhúng tay vào nhiều, hắn chỉ muốn trả nợ cho Ngô Thiến, sau đó yên ổn dưỡng thương, rồi an toàn rời đi.
Nhưng mọi chuyện có thực sự diễn ra theo ý muốn của hắn không?