Chủ tiêm vạn giới của đám phù thủy Anh Quốc

Lượt đọc: 3836 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 609
Khúc dạo đầu

❊ ❊ ❊

Vào lúc 11 giờ sáng ngày hôm sau, sau khi đặt chiếc nhẫn Hỏa cầu thuật vừa chế tạo xong xuống, Lai Ân nghe thấy tiếng ồn ào truyền đến từ tầng dưới. Qua lớp kính, họ nhìn thấy Harry, Ron và Ginny đang ăn mặc chỉnh tề, xếp hàng đứng trong sân vườn ngập tràn ánh nắng, chuẩn bị đón khách.

"May mà chúng ta có việc quan trọng phải làm, nên bà Weasley không phân công gì cho chúng ta cả. Hai ngày nay Harry và những người khác bận tối tăm mặt mũi luôn," Hách Mẫn nhìn Harry cùng nhóm bạn đang đứng ngoài sân, có chút may mắn nói.

Sáng hôm nay, sân vườn của Trang viên Hang Sóc xuất hiện trước mắt mọi người với dáng vẻ gọn gàng chưa từng có: những chiếc vạc rỉ sét và ủng cũ vốn thường nằm rải rác trên bậc thềm cửa sau đều đã biến mất, thay vào đó là hai bụi cây "vỗ cánh" được trồng trong chậu lớn đặt hai bên cửa. Dù không có gió, nhưng những chiếc lá vẫn lười biếng đung đưa, tạo nên hiệu ứng gợn sóng đầy mê hoặc. Đàn gà đã được nhốt lại, sân vườn cũng được quét dọn sạch sẽ, những luống hoa gần đó đều được cắt tỉa và trang trí mới tinh. Tất cả những điều này đều chứa đựng công sức của bà Weasley cùng Harry và các bạn.

Vì lý do an toàn, Hội Phượng Hoàng và Bộ Pháp thuật đã yểm rất nhiều bùa chú bảo vệ lên Trang viên Hang Sóc để đảm bảo không ai có thể dùng phép thuật mà trực tiếp xuất hiện tại đây. Thế nên, phải mất vài phút sau, Lai Ân và mọi người mới thấy ông Weasley mỉm cười, xách hành lý nặng nề dẫn theo hai người bước vào sân. Ngay sau đó, Fleur lao tới ôm chầm lấy vị khách nữ. Có vẻ như vị khách đến hôm nay chính là cha mẹ của Fleur.

Mẹ của Fleur là một người phụ nữ tóc vàng xinh đẹp, khoác trên mình chiếc áo choàng màu xanh lá mạ, ít nhất xét về sức quyến rũ thì bà hoàn toàn xứng danh là một dòng máu Veela. Còn cha của Fleur thì quả thực không cuốn hút bằng vợ mình. Ông thấp hơn vợ một cái đầu, vóc dáng tròn trịa, để chòm râu nhỏ màu đen nhọn hoắt. Tuy nhiên, trông ông có vẻ là người rất dễ tính. Sau khi vào sân, ông lịch sự hôn lên má bà Weasley.

Tiếp theo là hàng loạt lời chào hỏi, nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì, sau khi mẹ của Fleur nói một câu, ông Weasley đã cười một cách đầy thần kinh, khiến Lai Ân ở trên lầu cũng nghe thấy rõ mồn một. Tuy nhiên, sau khi bị bà Weasley liếc xéo một cái, ông lập tức im bặt, gương mặt lộ ra vẻ biểu cảm như thể đang ngồi cạnh giường bệnh của một người bạn thân.

Chẳng bao lâu sau, tất cả mọi người đều bước vào trong Trang viên Hang Sóc, còn Lai Ân thu hồi ánh mắt, tiếp tục bận rộn với công việc của mình. Ngoài việc chế tạo một số nhu yếu phẩm cho cuộc chiến có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, anh còn phải viết một lá thư gửi cho Giáo sư Dumbledore để nhờ ông giúp đỡ.

Sau khi xử lý xong mọi việc cũng đã đến giờ ăn trưa. Khi xuống lầu, đây là lần đầu tiên Lai Ân tiếp xúc với gia đình Delacour. Trên bàn ăn, nhờ có sự góp mặt của Lai Ân và Hách Mẫn, bầu không khí trở nên sôi nổi hơn hẳn, bởi vì cả hai nói tiếng Pháp lưu loát như tiếng mẹ đẻ, việc họ giúp phiên dịch đã khiến cho sự giao tiếp của mọi người thuận tiện hơn nhiều. Đặc biệt là trước đây người thầy dạy tiếng Pháp cho Lai Ân và Hách Mẫn là thầy Luo Zhen, điều này khiến tiếng Pháp của hai người mang theo chất giọng vùng Paris, làm gia đình Delacour cảm thấy vô cùng gần gũi.

Do trong lần rút lui của Harry trước đó, Fleur đã giúp Bill đỡ lời nguyền, nên thái độ của gia đình Weasley đối với cô đã thay đổi không ít, ví như bây giờ họ đều đã chấp nhận Fleur như người trong gia đình. Điều này khiến cho cuộc gặp gỡ của hai nhà hôm nay diễn ra vô cùng hòa hợp.

"Thực sự rất cảm ơn món quà cưới của các bạn." Sau khi dùng bữa trưa xong, Fleur và Bill trịnh trọng cảm ơn. Món quà cưới mà Lai Ân tặng họ là một cặp búp bê sứ to bằng bàn tay, nhưng cặp búp bê này không phải là vật trang trí đơn thuần mà là các con rối giả kim. Chỉ cần truyền ma lực vào, con rối này sẽ biến thành một người trông y hệt người sử dụng, giúp họ đánh lạc hướng kẻ địch hoặc làm những việc khác.

Mặc dù chức năng này mỗi ngày chỉ có thể sử dụng một lần, và mỗi khi con rối biến thành hình người chỉ duy trì được trong năm phút, nhưng đối với Bill, người từng được chiêm ngưỡng vô số báu vật khi làm việc tại Gringotts, anh hiểu rõ những sản phẩm giả kim như vậy quý giá đến nhường nào. Đây cũng là lý do tại sao anh đặc biệt đến tận nơi để cảm ơn.

Sau bữa trưa, Lai Ân nhanh chóng nhận ra gia đình Delacour là những vị khách thú vị và rất thích giúp đỡ người khác. Họ hài lòng với mọi thứ và tích cực hỗ trợ chuẩn bị cho đám cưới. Từ việc sắp xếp chỗ ngồi cho đến giày của phù dâu, ông Delacour đều dùng tiếng Pháp để thốt lên: "Đáng yêu quá!"

Còn bà Delacour cũng là một tay cừ khôi trong việc sử dụng các bùa chú gia đình, chỉ trong chớp mắt đã lau chùi lò nướng sạch bong. Hách Mẫn thì luôn đi theo bà và bà Weasley để học hỏi. Gabrielle như cái đuôi nhỏ bám theo chị gái, vừa cố gắng giúp đỡ một chút, vừa líu lo nói tiếng Pháp không ngừng, khiến bầu không khí trong nhà trở nên sống động hơn hẳn.

Tuy nhiên, khi tất cả mọi người đều chen chúc trong phòng, căn nhà bỗng trở nên chật chội hơn. Để tránh va chạm với người khác, Lai Ân đành phải chuyển bàn giả kim của mình ra ngoài nhà kho. Kết quả là chỉ vài phút sau, ông Weasley - người bị coi là đang gây thêm phiền phức - cũng bị đuổi ra khỏi nhà và đi đến nhà kho.

"Lai Ân, cháu cũng ở đây à." Ông Weasley đang định trốn vào nhà kho để tìm chút yên tĩnh, vừa mở cửa ra đã ngạc nhiên nhìn Lai Ân đang chia một khối chất lỏng to bằng quả bóng đá, vốn đang lơ lửng trên trận pháp giả kim, vào mấy chiếc bình pha lê đã được gia cố bằng kim loại.

"Thú thật, ta nghĩ cháu nên nghỉ ngơi cho tốt, một số công việc có bỏ lại vài ngày cũng chẳng sao cả. Lẽ ra bây giờ là lúc thư giãn, vậy mà từ khi đến Hang Sóc, ta cứ thấy cháu bận rộn không ngừng," nhìn Lai Ân đóng gói xong những lọ thuốc này, ông Weasley khuyên nhủ. Mấy ngày nay ông hầu như không thấy Lai Ân có lúc nào nghỉ ngơi.

"Không có gì đâu, ông Weasley," Lai Ân vừa đậy nắp từng chiếc bình pha lê vừa nói. "Thực ra những việc này không gây áp lực lớn cho cháu lắm. Hơn nữa, ngày mai chắc chắn cháu sẽ dừng công việc lại, vì là phù rể của Giáo sư Lupin nên cháu vẫn phải tập luyện một chút."

Lý do chính khiến Lai Ân bận rộn trong hai ngày qua là sau khi Snape phản bội, sự thiếu hụt một bậc thầy độc dược đã khiến nguồn cung cấp độc dược của Hội Phượng Hoàng gặp phải một số vấn đề. Lai Ân buộc phải ra tay hỗ trợ để bù đắp sự thiếu hụt này.

"Để ta giúp cháu một tay," ông Weasley chủ động bước đến bên cạnh Lai Ân. "Mặc dù năm xưa trong kỳ thi N.E.W.T ta chỉ đạt điểm A môn Độc dược, nhưng việc giúp cháu xử lý nguyên liệu khi chế tạo những loại độc dược thông thường này thì không thành vấn đề."

Tối hôm đó, nhóm người trẻ tuổi như Lai Ân lại một lần nữa dựng lều ngủ trong phòng khách. Charlie cũng đã trở về từ Romania vào buổi chiều, lần đám cưới này có thể coi là dịp gia đình Weasley tụ họp đông đủ nhất trong suốt nhiều năm qua.

"Nghe nói ngày cưới sẽ sử dụng lều ma thuật của Miramont, ta đã xem qua chiếc lều đó, nó đẹp tuyệt vời," sau khi nhóm người trẻ tuổi tụ tập hết trong lều, Ginny nói với giọng đầy phấn khích. "Tất nhiên, cũng phải cảm ơn anh nữa, Lai Ân. Bộ đồ ăn bằng vàng bạc mà anh cho chúng em mượn đủ dùng cho tất cả mọi người trong đám cưới cũng quá tuyệt vời, Bill bảo em rằng những món đồ vàng bạc đó còn tinh xảo hơn cả đồ do yêu tinh làm."

"Rất vui khi có thể giúp được mọi người," Lai Ân mỉm cười. Số đồ dùng ăn uống đó đều là anh lấy từ thế giới "Chúa tể những chiếc nhẫn" trước đây. Tay nghề của những người lùn đó còn tốt hơn nhiều so với yêu tinh của thế giới này.

Ngày hôm sau là sinh nhật của Harry. Khi Lai Ân cùng Hách Mẫn bước vào bếp, anh tiện tay đặt món quà của mình lên trên cùng đống quà tặng. "Xin lỗi Harry, thời gian hơi gấp nên chuẩn bị quà cho cậu có chút vội vàng. Hy vọng cậu sẽ thích thứ này."

"Cái này, có phải quý giá quá không?" Harry mở chiếc hộp nhỏ ra, phát hiện bên trong là một chiếc trâm cài áo hình sư tử bằng vàng nổi, trên đó còn khảm rất nhiều viên hồng ngọc.

"Đây không phải là món trang sức như cậu nghĩ đâu," Lai Ân nói. "Nó là thứ mình làm ra để kết hợp với chiếc băng đô đã đưa cho cậu hai ngày trước, nó có thể bảo vệ não bộ và linh hồn của cậu ở mức tối đa."

"Vậy thì cảm ơn cậu rất nhiều," Harry nói một cách chân thành, đồng thời trang trọng đặt chiếc trâm này vào túi áo trước ngực. "Hai ngày nay sau khi đeo chiếc băng đô cậu đưa, mình cảm thấy khi ngủ não bộ không còn cảm giác trống rỗng như trước nữa, cũng không còn gặp ác mộng nữa."

"Thứ đó có tác dụng là tốt rồi," Lai Ân nói, "Nhưng mình khuyên cậu lúc bình thường cũng nên đeo nó, chiếc băng đô đó được bện từ vài loại kim loại ma thuật, dù có đeo hàng ngày cũng không dễ dàng bị hỏng đâu."

Tối đến, tiệc sinh nhật của Harry bắt đầu đúng giờ. Do số lượng người quá đông nên họ đã ghép mấy chiếc bàn lại trong vườn. Fred và George dùng phép thuật biến ra một loạt đèn lồng màu tím, treo lơ lửng trên đầu các vị khách. Trên đèn lồng lấp lánh con số nổi bật: "17". Còn Lai Ân và Hách Mẫn thì đứng tựa lưng vào nhau, từ đầu đũa phép của họ phun ra những dải băng màu tím và vàng, treo một cách đầy nghệ thuật trên cây và bụi rậm.

Bà Weasley đã chuẩn bị một chiếc bánh sinh nhật khổng lồ hình Quả cầu vàng (Golden Snitch) cho bữa tiệc này. Ngoài ra, cũng có một số vị khách đặc biệt đến tham dự, ví như Hagrid, Lupin và Tonks.

"Yên tâm đi, chiều nay mình đã thử quần áo rồi, đảm bảo ngày mai làm phù rể cho cậu nhất định sẽ làm nổi bật khí chất của cậu," Lai Ân nói với Lupin đang ngồi bên cạnh.

"Vậy thì tốt quá, hy vọng lần này có thể mang đến cho Tonks một đám cưới hoàn hảo, mình vẫn còn nợ cô ấy quá nhiều," Lupin nói.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:606
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »