Để Hoàng Đế là ngươi mang ta đến hai quốc gia kia một chuyến đi.
Tô Dương trực tiếp chỉ đích danh Hoàng Đế Đường quốc.
- Đúng rồi, ta còn chưa biết ngươi tên là gì.
- Ta tên là Đường Huyền Huy!
- Đồng ý không?
Đường Huyền Huy gật đầu:
- Được!
- Tô tướng quân, có thể mang ta theo không? Ta lớn thế này rồi còn chưa được đến thủ đô của hai quốc gia kia!
- Hồ đồ, con đi làm cái gì?
Đường Huyền Huy quát:
- Lần này chúng ta đi rất nguy hiểm!
Đường Nguyệt nhìn về phía Tô Dương, chờ Tô Dương trả lời.
Đương nhiêu nàng rất rõ, nàng có thể đi hay không, không phải do ông cố nội nàng định đoạt, mà là do quyết định của Tô Dương.
- Nếu như ngươi muốn đi dạo một chút thì cũng được.
Tô Dương thuận miệng đáp, lại nói:
- Dẫu sao ông cố nội của ngươi cũng phải đi, mang theo một người hay hai người cũng như nhau.
- Tô tướng quân, ta là Vương Giả thượng phẩm Ngự Thú Sư, có thể giúp được ít nhiều, mà Đường Nguyệt thì mới chỉ là Hoàng Kim cấp!
Có thể nhìn ra được, Đường Huyền Huy vẫn rất để tâm đến đứa cháu này của mình.
Tô Dương ha ha cười nói:
- Các ngươi... Có khác nhau sao?
- Nếu Tô tướng quân đã đồng ý, ngươi cũng không cần phản đối!
Giai Tư thấy Đường Huyền Huy còn muốn nói điều gì, trực tiếp nói:
- Ô trong mắt Tô tướng quân, Vương Giả cấp Ngự Thú Sư cùng Hoàng Kim cấp Ngự Thú Sư không khác nhau là bao.
Giọng điệu của Giai Tư còn thiếu điều thêm bốn chữ “đều là gánh nặng” ở phía sau.
- Được rồi!
Từ khi nào Vương Giả cấp Ngự Thú Sư cùng Hoàng Kim cấp Ngự Thú Sư đều sàn sàn như nhau vậy? Trong lòng Đường Huyền Huy cực kỳ uất ức!
Vốn hắn còn định tranh cãi thêm mấy câu, nhưng lời vừa đến bên miệng lại nuốt ngược vào. Hiện tại cả Đường quốc bọn hắn đều phải dựa vào Tô Dương.
- Vậy hiện tại đi thôi!
Tô Dương hỏi thêm:
- Có thể chứ?
- Được chứ! Đường Huyền Huy nhìn Bạch Thắng, phân phó:
- Bạch phó thành chủ, ta sẽ rời đi mấy ngày, nếu như ta không về được, liền thông báo cho Đường Thiên tới thay thế vị trí của ta.
Nghe Đường Huyền Huy nói như vậy, Tô Dương nhịn không được lắc đầu, Giai Tư hé miệng cười khẽ, mấy lời này nghe cứ như là đang ủy thác.
"Đinh! Phân phát nhiệm vụ: Đánh bại cường giả của Hỏa Dịch quốc cùng Huyền Điểm quốc, uy chấn các quốc gia ở Hoàng Kim đại lục, để bọn họ không còn dám xâm phạm Đường Quốc."
"Đinh! Phần thưởng nhiệm vụ: Thưởng hai tấm thẻ phục chế thiên phú Sủng thú, có thể phục chế bất kì thiên phú nào của Sủng thú hoặc Hung thú, đem thiên phú ấy phục chế lên người Sủng thú của mình!"
Hệ thống tuyên bố nhiệm vụ, Tô Dương không cảm thấy kỳ quái.
Chỉ cần hắn muốn làm gì, Hệ thống đều sẽ nhân cơ hội tuyên bố một nhiệm vụ, có chút tương tự với nhiệm vụ phúc lợi.
Dù Hệ thống không phát thưởng, Tô Dương cũng sẽ làm. Nhưng công năng của thẻ phục chế thiên phú khiến Tô Dương cực kỳ kinh ngạc vui sướng.
Đem thiên phú của Sủng thú hoặc Hung thú phục chế lên người một con Sủng thú khác. Đương nhiên, Tô Dương sẽ không chạy đi phục chế thiên phú của Hung thú hoặc Sủng thú những người khác, muốn phục chế, hắn cũng sẽ chọn phục chế thiên phú Sủng thú của mình, sau đó dán nó lên người một con Sủng thú khác. Dẫu sao, đám Sủng thú trong tay Tô Dương có mấy thiên phú Thần Thoại cấp rất lợi hại, cũng có nhiều lựa chọn hơn, hơn hẳn để Hệ thống phân phối ngẫu nhiên thiên phú Thần Thoại cấp.
Thôi!
Dù hệ thống dựa vào đặc tính của Sủng thú mà phân phối thiên phú Thần thoại cấp, nhưng với Tô Dương vẫn có tính ngẫu nhiên.
Tác dụng của thẻ phục chế thiên phú Sủng thú chủ yếu ở tính chỉ định và xác định của nó! Cũng vượt qua tác dụng thiên phú Thần thoại hệ thống ngẫu nhiên hoặc chỉ định phân phối nhiều.
Lại thêm một nhiệm vụ quá dễ, tâm trạng Tô Dương vô cùng tốt.
Vì vậy, trên móng vuốt Bạo Phong Chi Ưng lại nhiều thêm một Đường Huyền Huy.