Hư Không Du Tẩu của Hư Không Du Linh truyền tống cần định vị. Nó chỉ có thể truyền tống đến nơi nó đã từng đi qua. Tô Dương chưa từng đi đến Bắc quân bộ nên hắn chỉ có thể bay tới.
Bạo Phong Chi Ưng đã là Hoàng Cấp Sủng thú, tốc độ phi hành vượt qua cả tưởng tượng Ngự Thú Sư bình thường.
Tuy là phương Bắc có tiếng hoang vắng, Bắc Băng Thành càng là đường xá xa xôi, xem như là khu vực quân bộ cách Thịnh Kinh thành xa nhất, nhưng Bạo Phong Chi Ưng phi hành hết tốc lực cũng không tốn mấy ngày.
Càng đi về phương Bắc, khí hậu càng rét lạnh. Đi cùng Tô Dương, Liễu Mộng Vân, Giai Tư, Hạ Na đều là Ngự Thú Sư, Hạ Na kém nhất cũng là Bạch Kim cấp, giá lạnh bình thường này không ảnh hưởng được đến bọn họ.
Trên đường, Bạo Phong Chi Ưng đã từng phát hiện không ít Hung thú. Nhưng Tô Dương cũng không có để ý, ngoại trừ gặp được Vương Giả cấp, bằng không hắn sẽ không có ý định ra tay.
Thiên Địa bao la, Bạo Phong Chi Ưng bay cực cao, xác suất đụng tới Vương Giả cấp, Hoàng Cấp Hung thú rất nhỏ. Hơn nữa bây giờ nhiệm vụ Tô Dương là chạy tới Bắc Băng Thành, nhậm chức tướng quân Bắc quân bộ, ổn định lại thế cục phương Bắc, sau đó mới bàn tiếp chuyện liệp sát Hung thú.
Phương Bắc đã từng là trọng điểm của nền công nghiệp Liên Bang, đã từng có lịch sử huy hoàng. Nhưng vài thập niên trước Đại Tai Biến, kinh tế Liên Bang thay đổi phương hướng phát triển, rất nhiều thanh niên xuôi nam mưu sinh, nhân khẩu bắt đầu giảm dần. Cho tới bây giờ, dân số phương Bắc vẫn thấp hơn hẳn so với miền nam, Bắc quân bộ xem như là quân bộ quản lý nhân khẩu ít nhất trong tám đại quân bộ Liên Bang. Tổng 203 tòa thành trì có khoảng hơn mười triệu nhân khẩu, tuy ít nhưng Bắc quân bộ có địa hình trắc trở.
Tô Dương đứng ở trên móng vuốt Bạo Phong Chi Ưng, nhìn phía bắc, bắt đầu suy nghĩ về những gì đã tìm hiểu Bắc quân bộ ở Thịnh Kinh thành.
Liễu Mộng Vân, Hạ Na, Giai Tư cũng ngồi trên móng vuốt Bạo Phong Chi Ưng. Mặc Y và Huyết Ly cũng được Tô Dương thả ra hít thở không khí, dạo này không thả chúng nó ra, chỉ là Tô Dương bận quá, lại sợ hai vị này quấy rầy mình và Liễu Mộng Vân bồi đắp tình cảm!
Bạo Phong Chi Ưng vẫn tính cách y như cũ, ngoại trừ Tô Dương, nó không thích bất luận kẻ nào cưỡi ở trên lưng nó.
Liễu Mộng Vân ngồi trên móng vuốt Bạo Phong Chi Ưng, tô tô vẽ vẽ vào sổ tay, Giai Tư hơi nghiêng người, đang cầm một bản “Sử Ký” chăm chú xem, nói là phải học tập truyền thống văn hóa Vân quốc. Nàng mượn quyển sách này từ thư viện ở Thịnh Kinh, rất khó tìm được ở thành thị bình thường.
Sau Đại Tai Biến, vẫn có một nhóm học giả tay trói gà không chặt, chịu nhịn bụng đói, hô hào quân đội Liên Bang trong thành phố xây dựng lại thư viện, cũng lập lại những bản sách từ tư liệu còn sót lại, ấn bản lại rất nhiều sách vở văn hóa truyền thống Vân quốc Liên Bang, đưa về mỗi đại thành thị Liên Bang, cho người Vân quốc đọc tự đo.
Tuy quyết định này được đưa ra từ lâu nhưng đến nay Liên Bang vẫn chưa hoàn toàn làm được, bởi vì đủ các yếu tố liên quan tới kinh phí, tài nguyên, cùng với hiện thực mà Vân quốc Liên Bang chỉ có thể thành lập thư viện ở trong thành phố các đại quân bộ quy mô lớn hơn.
Kể cả thành lập thư viện mỗi người cũng không thể mượn được sách, bởi vì mặc dù không thu lệ phí, nhưng cần thanh toán tiền thế chấp nhất định! Người thường nuôi gia đình sống qua ngày đều trắc trở, làm sao có tiền nhàn rỗi để thế chấp, xem sách giải trí?
Cái này, chính là hiện thực!
Tuy nhiên thời gian học sinh học lịch sử lại không giảm bớt, ngay cả lúc Liên Bang nguy hiểm nhất thì số giờ học tập lịch sử đều là bắt buộc...
Tô Dương cũng học qua lịch sử, cũng hiểu học tập lịch sử rất cần thiết, nhất là ở thế giới Hung thú tàn sát bừa bãi, người thường có thể cả đời không ra khỏi thành. Văn hóa giống nhau, ngôn ngữ giống nhau, chữ viết giống nhau mới có thể để cho các đại thành thị, các đại khu vực Liên Bang tập trung lại được.
Tô Dương nghĩ một hồi, nói với mọi người:
- Tuyết tướng quân bị cường giả Thú Thần Giáo đánh trọng thương, lần này đến Bắc quân bộ, chúng ta cần phải mở màn đánh Thú Thần Giáo, các ngươi cảm thấy thế nào?
- Ta cảm thấy không thành vấn đề!
Liễu Mộng Vân gật đầu.
- Người ta nói quan mới đến đốt ba đống lửa, Tuyết tướng quân ở Bắc quân bộ nhiều năm, uy vọng rất cao, nếu như có thể dọn sạch Thú Thần Giáo, báo thù cho Tuyết tướng quân, trong vòng thời gian ngắn ngươi có thể thu được danh tiếng, cũng có thể nâng cao sĩ khí toàn bộ Bắc Quân quân bộ!