"Thất Thải Mê Huyễn Điệp, ngươi qua đây cảnh giới giúp tiểu Ngư!"
Mỹ Nhân Ngư chủ yếu đối phó Hung thú trong biển, Tô Dương vẫn hơi lo lắng nó sẽ bị Hoàng Cấp Hải Thú tập kích.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp có thể cảm ứng được linh hồn sinh vật, tuy phạm vi điều tra không lớn như Bạo Phong Chi Ưng, nhưng điều tra trong đại dương thì vẫn có độ chuẩn xác cực cao.
Thất Thải Mê Huyễn Điệp không do dự, lập tức bay đến bên người Mỹ Nhân Ngư.
Tô Dương lấy ra một cái ghế mây, đặt xuống sát rìa thân thể Phù Không Giải Khai, hắn nửa nằm trên ghế mấy, hơi hé mắt nhìn Mặc Y cưỡi trên lưng đồ chơi của mình, điên cuồng công kích Hỏa nguyên tố Hung thú, lại nhìn Thất Thải Mê Huyễn Điệp mang theo Kim Lân Mỹ Nhân Ngư truy sát Hung thú trên mặt biển, thời gian trôi qua có chút nhàn nhã.
Đương nhiên, đây chỉ là bên ngoài, trên thực tế, hắn cũng tương đối nhàn nhã, chỉ cần luôn luôn chú ý tới báo cáo của Bạo Phong Chi Ưng là được.
Từ Bành tò mò hỏi:
- Tô tướng quân, con Hung thú hình hổ kia là con Thú Hoàng Bão Phong Khiếu Vân Hổ ở Đông Nam Bộ sao?
- Đúng vậy! Ngươi cũng biết?
Lần trước đối phó với quân đoàn Thú Hoàng, Từ Bành không có mặt.
- Thi thể đang bị khống chế?
- Đúng vậy!
Tô Dương gật đầu.
- Mặc Y là Hung thú Tử vong hệ hiếm thấy, có thể khống chế thi thể!
Từ Bành nhìn Mặc Y cưỡi thi thể Bão Phong Khiếu Vân Hổ, nhịn không được than thở:
- Quả nhiên là Thú Hoàng! Cho dù nó đã chết, ta cảm giác mình cũng không chịu nổi một đòn Hắc Hổ Pháo của nó!
Đương nhiên, Từ Bành không thể chịu nổi một quả Hắc Hổ Pháo.
Dù nói thế nào, hiện tại Bão Phong Khiếu Vân Hổ cũng là Vương Giả cấp cực phẩm.
Mặc Y rất đặc biệt, không giống như đám Hung thú Tử vong hệ còn lại, cho dù làm sống lại thi thể cũng rất khó khôi phục kỹ năng và thiên phú vốn có của thi thể, nhưng Mặc Y lại làm được.
Thậm chí, dưới sự bổ sung của Mặc Y, Bão Phong Khiếu Vân Hổ còn khôi phục được thực lực Hoàng cấp, có khi còn mạnh hơn cả lúc nó còn sống. Dĩ nhiên Tô Dương sẽ không nói chuyện này cho Từ Bành biết.
Tô Dương vừa thăng cấp cho Mặc Y và Kim Lân Mỹ Nhân Ngư, vừa phối hợp với các nhà khoa học của Viện Khoa Học Liên Bang, chủ yếu là để cho Hư Không Du Linh trả lời một vài vấn đề của đám chuyên gia này.
Đại khái ba ngày sau, Trần Văn, phó viện trưởng Viện Khoa Học đã thông qua kết quả nghiên cứu và kiểm tra đo lường của các loại máy móc, rốt cuộc cho ra được kết luận sơ bộ liên quan tới vết nứt không gian.
- Chúng ta nhận định sơ bộ, phán đoán của Tô tướng quân là hoàn toàn chính xác, bên ngoài vết nứt không gian chính là một thế giới mà chúng ta chưa biết!
Trần Văn thấp giọng nói:
- Chúng ta tới đây được mấy ngày, vết nứt không gian cũng dần dần rộng ra, thậm chí xuất hiện thêm một ít vết nứt nhỏ. Trải qua đo lường tính toán, tốc độ xé rách của vết nứt không gian càng lúc càng nhanh, có thể thế giới của chúng ta thật sự đang tiến hành dung hợp với thế giới xa lạ kia. Tin tức tốt duy nhất là, nói không chừng thế giới này còn có thể kiên trì thêm mấy năm nữa.
Tô Dương hỏi:
- Cụ thể là mấy năm?
- Chậm thì hai ba năm, nhiều thì tâm chín năm, không ai biết chính xác được. Chúng ta chưa nghiên cứu sâu về vết nứt không gian, vấn đề này cần đo lường kiểm tra trong thời gian dài.
- Nếu bị dung hợp hoàn toàn, kết cục có giống như những gì ta phán đoán lúc trước?
Trần Văn chỉ vào vết nứt không gian màu lửa đỏ ở cực xa, nói:
- Rất có thể những vết nứt này thông đến một miệng núi lửa, hoặc là căn cứ của đám Hỏa nguyên tố Hung thú, nói chung đều không phải là hoàn cảnh tốt.
Trần Văn ngừng một chút, tiếp tục nói:
- Có khả năng nhất là, một khi chúng ta bị dung hợp, thì chẳng khác nào một viên đạn bắn vào vũng bùn, chúng ta sẽ bị vùi sâu xuống mười dặm dưới bề mặt thế giới kia.
Tô Dương gật đầu:
- Hình dung kiểu này thật sự rất chính xác.