Tiểu Ngư cười cười nói:
- Đương nhiên, đây chẳng qua là truyền thuyết, người phụ nữ kia cũng đã nói, Hải Dương Châu mà Kim Lân Mỹ Nhân Ngư tộc bồi dưỡng chưa từng giúp ai đột phá đến Thần cấp.
- Sau đó thì sao?
- Ta có một đứa em gái, thiên phú của nó tốt hơn ta, từ nhỏ đến lớn, nó làm chuyện gì cũng đều lợi hại hơn ta!
Tô Dương nói:
- Vậy chẳng phải sẽ khiến ngươi rất buồn khổ sao?
- Đúng vậy!
Tiểu Ngư nhỏ giọng nghiêm túc:
- Người phụ nữ kia đã nói, giữa ta và em gái, ai ưu tú hơn sẽ giao Hải Dương Châu cho người đó.
Tô Dương đã hiểu rồi.
Nếu mối quan hệ giữa tiểu Ngư và em gái mình là mối quan hệ cạnh tranh, vậy thì tình cảm giữa hai bên sẽ không quá tốt.
- Ngươi đã làm gì?
- Ta lén chạy vào cấm địa, muốn trộm Hải Dương Châu đi, ta không muốn cả đời làm một kẻ yếu ớt.
Đế cấp Hung thú mà bảo là kẻ yếu ớt...
Giai Tư ở bên cạnh đã hoàn toàn câm nín.
- Không thành công sao?
- Không.
Tiểu Ngư nhỏ giọng nói:
- Lúc đó, nếu như không phải ta lần tránh nhanh, đã bị người phụ nữ kia giết!
Nó nói xong liền kéo cánh tay Tô Dương nhét vào trong khe hở vỏ sò, ở đó, Tô Dương có thể cảm nhận được nhịp đập trái tim tiểu Ngư, tần suất đập chậm hơn người bình thường rất nhiều.
- Sờ thấy chưa?
- Ách, sờ thấy...
- Ta là nói vết thương, vẫn còn ở bên trái chút nữa.
- ỒI Tô Dương rất nhanh tìm được chỗ có vết thương. Đến bây giờ vẫn còn lõm xuống, ngay gần vị trí trái tim.
Mỹ Nhân Ngư chậm rãi nói ra:
- Lúc đó, tim ta đều nứt ra...
Có thể là nhớ lại kí ức lúc đó, khiến thân thể nó trong lòng Tô Dương run lên. Tô Dương sờ lên mái tóc dài xanh nước biển, hỏi:
- Vậy ngươi làm thế nào vượt qua được.
Tiểu Ngư cười nói:
- Là cô em gái kia của ta cầu xin giúp.
- Hình như mối quan hệ giữa hai chị em cũng không tệ lắm nhỉ.
- Quan hệ không tệ? Từ nhỏ đến lớn, nó luôn dối trá như thế!
Tiểu Ngư khinh thường nói.
- Sao lại nói như thế?
- Nếu như nó thật sự tốt với ta, nên nhường viên Hải Dương Châu kia cho ta mới đúng!
Tô Dương đột nhiên phát hiện, Mỹ Nhân Ngư đang nằm trong ngực hắn cũng hơi có tính chị gái xấu xa nha!
Dường như tiểu Ngư vẫn đang đắm chìm trong hồi ức, nàng tiếp tục nói:
- Đúng thế. Thiên phú của nó đã tốt như vậy, căn bản không cần đến Hải Dương Châu làm gì, để Hải Dương Châu cho ta dùng mới có thể phát huy hết sức mạnh của Hải Dương Châu!
Tiểu Ngư ngẩng đầu, nhìn Tô Dương, hỏi:
- Tô tướng quân, ngươi cảm thấy thế nào?
- Ngươi nói không sai, quả thực là như thế.
Nói một cách nghiêm chỉnh, lời tiểu Ngư cũng không phải là không có lý. Hắn có thể nghe ra được, tiểu Ngư vô cùng hận mẹ mình, vô cùng chán ghét em gái mình, có thể nàng hơi nặng lòng đố kỵ, thậm chí còn có chút lòng dạ hẹp hòi, nhưng thế thì tính sao?
Tiểu Ngư đã đi theo hắn, là Sủng thú của hắn! Nói thế nào, Tô Dương cũng phải đứng về phía tiểu Ngưt Cho dù tiểu Ngư có lỗi, đó cũng là chuyện trước kia, sau này hắn quản chế nó kỹ hơn là được.
Tiểu Ngư cười ngọt ngào nói:
- Ta liền biết, chắc chắn Tô tướng quân sẽ hiểu ta!
Rất hiển nhiên, nàng cực kỳ hài lòng câu trả lời của Tô Dương.
- Chỉ vì một viên Hải Dương Châu thôi, một thứ mà khả năng của nó còn mờ mịt chưa chắc chắn, người phụ nữ kia liền muốn giết ta, bà ta vốn không hề xem ta là con gái mình!
Tiểu Ngư cắn răng, có vẻ nàng cực kỳ tức giận, tức đến độ lộ ra hai cái răng nanh cong nhọn.
Nàng nhìn về phía Tô Dương, ánh mắt mang theo sùng kính vô tận và ngưỡng mộ cuồng nhiệt:
- Vẫn là Tô tướng quân tốt, Tô tướng quân tốt nhất!