Hoàng Kim đại lục là một trong ba lục địa ở thế giới này, nhân khẩu, kinh tế vô cùng phát triển, xứng với hai chữ Hoàng Kim.
Bạo Phong Chi Ưng từ nơi cực Nam bay đến Hoàng Kim đại lục phía Tây Bắc.
Khí trời càng ngày càng ấm áp, tâm trạng của Giai Tư và Tô Dương cũng càng ngày càng tốt.
Ngay tại thời điểm sắp đến đại lục mới, Bạo Phong Chi Ưng đột nhiên truyền đến báo động. Bạo Phong Chi Ưng nói phía trước có Hung thú chặn đường, nó hỏi là trực tiếp giết tới hay là đi đường vòng.
"Thực lực gì?"
"Có hai con Hoàng Cấp, còn có mười mấy con Vương Giả cấp, cùng với mấy trăm con tinh diệu cấp... "
Tô Dương không cần suy nghĩ:
"Đương nhiên là giết tới!"
Có Hung thú đưa tới cửa, đương nhiên không thể bỏ qua.
"Đúng rồi, là loài chim gì?"
Bạo Phong Chi Ưng có thể thấy được, không có nghĩa là Tô Dương cũng thấy được.
"Không phải chim, là một đám cá!"
Tô Dương nhìn mây trắng bồng bềnh bên dưới, gãi đầu hỏi:
"Loại cá gì mà bay cao thế?"
"Một đàn cá điều khiển vòi rồng, trong đó có hai con thực lực Hoàng cấp có ba cái đầu, thoạt nhìn có vẻ rất lợi hại!"
Tô Dương nhìn sang Giai Tư, hắn chưa từng nghe nói qua loại Hung thú này. Hắn cảm thấy, hẳn là Giai Tư sẽ biết rõ hơn hắn, dẫu sao Giai Tư cũng đã sống ở trên biển nhiều năm.
Nhưng khi nghe được miêu tả của Bạo Phong Chi Ứng, Giai Tư lại lắc đầu:
- Ta chưa nghe nói qua, đoán chừng là đặc sản của nơi này!
- Có lẽ vậy!
Thứ đồ chơi Hung thú này cũng giống như dã thú trước đại tai biến, đều phân chia lãnh địa. Đương nhiên, phạm vi di động của Hung thú lớn hơn dã thú rất nhiều.
Mỹ Nhân Ngư bên cạnh đột nhiên nói:
- Ta nghĩ có lẽ là chúng ta gặp phải Tam Đầu Ma Sa rồi.
- Tam Đầu Ma Sa?
Thiếu chút nữa Tô Dương đã quên mất, tiểu Ngư cũng được tính là dân thổ địa ở đây. Tiểu Ngư gật đầu, nói:
- Đúng vậy. Hẳn là Tam Đầu Ma Sa.
- Bọn chúng lợi hại lắm sao?
- Trong các Hoàng cấp Hung thú, thực lực của chúng là mạnh nhất.
Tiểu Ngư nhỏ giọng nói:
- Ngay cả tộc Mỹ Nhân Ngư chúng ta ra ngoài gặp phải bọn chúng cũng thấy đau đầu, lúc bọn chúng tụ tập chung một chỗ còn đáng sợ hơn.
- Nghe có vẻ rất thú vị.
Tiểu Ngư lai bổ sung:
- Tam Đầu Ma Sa đáng sợ không chỉ vì thực lực của mình...
- Còn có gì nữa?
- Bọn chúng đặc biệt lòng dạ hẹp hòi, cực kỳ mang thù, am hiểu cách truy vết.
Tiểu Ngư vuốt ve mái tóc mình, khẽ nói:
- Nếu như trêu chọc bọn chúng, dù là một trăm năm sau bọn chúng cũng sẽ không quên, đến ngày tìm được mùi của ngươi, bọn chúng sẽ cùng chen chúc tới. Bọn chúng là một đám phiền toái, các Hoàng cấp Hung thú khác cũng không dám trêu chọc chúng.
- Hẹp hòi như vậy?
- Đúng vậy!
- Đã từng có một đồng tộc Mỹ Nhân Ngư của ta đánh bị thương một con Nhất Đầu Ma Sa, kết quả là hơn 130 năm sau, con Nhất Đầu Ma Sa kia tiến hóa thành Tam Đầu Ma Sa, lập tức phục kích đồng tộc đó rồi đánh chết. Nói chung, chúng là là một đám cực kỳ cực kỳ phiền phức đáng ghét.
Hung thú bị tộc Mỹ Nhân Ngư hận thành như vậy, chắc chắn trong hải vực này không nhiều.
Tốc độ phi hành của Bạo Phong Chi Ưng cực nhanh, chỉ nửa phút sau, Tô Dương đã thấy được hai vòi rồng cực lớn ở khu vực biển cạn bên cạnh lục địa.
Vòi rồng vốn là một hiện tượng tự nhiên, do gió xoáy rất mạnh hút nước biển lên cao mà tạo ra. Nhưng rất rõ ràng, hai vòi rồng mà bọn họ thấy không phải là hiện tượng tự nhiên.
Bởi vì, hai vòi rồng khổng lồ này không chỉ xuyên thấu tầng mây, mà còn như thể xuyên suốt cả đất trời, dù cách rất xa, Tô Dương và Giai Tư vẫn nghe được tiếng gió hú và tiếng xoáy nước cực mạnh.