Liễu Mộng Vân thuận miệng trả lời:
- Tô tướng quân? Tô tướng quân đi điều tra nghiên cứu rồi!
Lô Dương nghi ngờ nói:
- Điều tra nghiên cứu?
Rõ ràng là hắn không biết phong cách làm việc của Tô Dương, một cấp trên trốn việc điển hình.
Liễu Mộng Vân nghiêm túc gật đầu:
- Đúng vậy! Chính là điều tra nghiên cứu!
Tô Dương ra ngoài chơi rồi sao?
Đúng thế! Nhưng Liễu Mộng Vân lại không thể nói trắng ra như vậy được, chỉ có thể gọi đó là điều tra nghiên cứu, một lãnh đạo đi điều tra nghiên cứu cơ sở.
- Là tòa thành trì nào?
- Là mỗi một tòa thành trì ở phương Bắc.
- ỒI Trong lòng Lô Dương luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng hắn không dám tiếp tục hỏi tiếp, Tô Dương và Liễu Mộng Vân đều là Hoàng cấp Ngự Thú Sư, hơn nữa, Bắc Băng Thành có Liễu Mộng Vân dường như cũng đủ rồi.
- Tô tướng quân thật đúng là chăm chỉ!
- Quả thực hắn rất chăm chỉ.
Liễu Mộng Vân khẳng định nói, nhưng Lô Dương cũng không nhận ra có gì không đúng.
- Ngươi có chuyện gì tìm hắn sao?
Liễu Mộng Vân hỏi, lại nói:
- Nếu không phải là chuyện gì đặc biệt quan trọng, ta có thể quyết định, nếu là chuyện thật sự rất quan trọng, ngươi cũng có thể nói cho ta, chờ đến tối hắn về ta sẽ nói cho hắn biết.
- Vậy ta sẽ nói với ngươi.
Lô Dương cho rằng, Tô Dương chỉ là ngẫu nhiên điều tra nghiên cứu vài ngày. Nhưng chẳng mấy chốc hắn sẽ phát hiện, Tô Dương có thể chăm chỉ đến độ khiến hắn phải tuyệt vọng!
Bạo Phong Chi Ứng mang theo Tô Dương dạo quanh các khu vực trực thuộc Bắc Quân Bộ một vòng, không bỏ sót bất kì một tòa thành trì phương Bắc nào. Thẳng đến mười ngày sau, hắn mới chậm rãi tới gần Băng Nguyên Thành, thành trì nằm ở cực Bắc gần Đông Nam Bộ nhất.
Băng Nguyên Thành là một trong năm tòa thành trì lớn nhất nằm ở cực Bắc của Bắc Quân Bộ, lúc trước nó cũng là một thành trì có hơn chín chục ngàn dân thường sinh sống, nhưng sau này vì phải đối kháng với Hàn Băng Nữ Yêu mà dần dần trở thành một pháo đài quân sự, giống như Đại Tiều Thành.
Nhờ vào sự cải tạo của Hàn Băng Nữ Yêu, cả năm tòa thành trì mùa mà Hàn Băng Nữ Yêu động dục nhất, thì vào những mùa còn lại phải làm sạch băng tuyết, tranh thủ lấy lại quyền sinh tồn thuộc về nhân loại.
Tô Dương không chỉ muốn định vị năm tòa thành trì lớn nhất ở cực Bắc, mà hắn còn có ý định tiến vào Tuyết Nguyên. Đã tới phương Bắc, cũng nên đến Tuyết Nguyên nhìn thử, thuận tiện thăm dò thực lực của Băng Nguyên Hung thú.
Ngay tại thời điểm Tô Dương đang định chạy tới Bắc Nguyên Thành, hắn đột nhiên cảm nhận được một cỗ năng lượng hắc ám khổng lồ. Ngự Thú Sư bình thường rất khó phát hiện ra dao động của cỗ năng lượng này, bởi vì thuộc tính dao động của nó cực kỳ đặc biệt, chính là Không gian hệ.
Mặc dù lúc cỗ năng lực Không gian hệ này bị Tô Dương cảm giác được đã vô cùng yếu ớt, nhưng Tô Dương vẫn có thể cảm nhận được sự bao la mênh mông trong cái yếu ớt đó!
Chẳng qua, nếu đem ra so sánh với năng lượng Không gian hệ của Hư Không Du Linh thì nó có vẻ bé nhỏ, không hề đáng kể.
Tô Dương nhìn về phía Đông Nam, trực tiếp thả Hư Không Du Linh ra. Hư Không Du Linh vừa mới xuất hiện liền chấn động mạnh, thân thể nó run rẩy kịch liệt, cũng nhìn về phía Đông Nam.
“Cảm nhận được sao?"
“Vâng, chủ nhân!"
Tô Dương hỏi:
"Ở Liên Bang Đông Nam bộ?"
Đây mới là vấn đề khiến Tô Dương lo lắng nhất.
Nếu như cỗ dao động Không gian hệ bao la mênh mông này xuất hiện trên mặt đất Liên Bang, thì rất có khả năng sức ảnh hưởng của nó đã vượt lên Hoàng cấp, thậm chí vượt ngoài Đế cấp, đạt được Thần cấp!
Đây tuyệt đối là đại kiếp nạn!