Giai Tư vội vàng nói đỡ:
- Tiểu Cửu, không nên nói như vậy, ta tin tưởng Tiểu Ngư, chúng ta ở chung với nhau đã lâu, luôn rất hòa hợp.
Mỹ Nhân Ngư cắn răng nói:
- Xú hồ ly, ta nhịn ngươi rất lâu rồi, chúng ta đánh một trận!
Cửu Vĩ nghe được Mỹ Nhân Ngư nói mấy lời không biết tự lượng sức như thế, liền trực tiếp nổi giận:
- Cái gì? Ngươi dám đánh với ta?
- Có gì mà không dám?
Sau khi ra khỏi phòng của Tô Dương, Kim Lân Mỹ Nhân Ngư kiên cường hơn rất nhiều.
- Chẳng lẽ ngươi lấy được thứ gì tốt ở chỗ Tô Dương, mới khiến ngươi cho rằng mình có thể đánh thắng ta?
Cửu Vĩ Yêu Hồ híp mắt, đánh giá Kim Lân Mỹ Nhân Ngư.
Nó không ngốc, nó rất thông minh! Nhưng nó không tin, chỉ trong vòng mười phút, Tô Dương có thể giúp Kim Lân Mỹ Nhân Ngư lột xác đến mức đánh thắng được nó!
Có thể Tô Dương đã cho Kim Lân Mỹ Nhân Ngư một vài thứ tốt, khiến Kim Lân Mỹ Nhân Ngư có hơi mạnh lên, nên Cửu Vĩ cảm thấy, mình cần phải dạy dỗ lại đối phương một chút.
Để cho đối phương biết, cái gì gọi là giới hạn của thiên phú và huyết mạch!
- Đánh gì mà đánh? Đều yên tĩnh lại hết đi!
Trong khoảng thời gian ngắn Giai Tư cũng không biết phải làm sao, nàng cũng không muốn nhìn thấy hai con Sủng thú chủ chiến của mình thật sự đánh nhau.
- Mọi người đều là chiến hữu, ở chung hòa thuận không tốt hơn sao?
Mỹ Nhân Ngư rất nghiêm túc nói:
- Nhưng ta cảm thấy, đánh nhau một trận càng tốt hơn!
- Tiểu Ngư, ngươi không nên tức giận, ngươi biết mà, Cửu Vĩ chỉ là có chút lắm mồm thôi, nó không có ác ý.
Tiểu Ngư ngoẹo đầu, cười nhìn phía Giai Tư:
- Nếu như Tô tướng quân đã đồng ý thì sao?
- Cái gì?
Giai Tư bị vấn đề của tiểu Ngư làm cho bối rối. Rõ ràng là Kim Lân Mỹ Nhân Ngư đang dùng danh nghĩa của Tô Dương, để dọa chủ nhân là nàng đây!
Nàng thật sự hoài nghi, chỉ trong thời gian hơn mười phút ngắn ngủi, Tô Dương không phải là đang bồi dưỡng Kim Lân Mỹ Nhân Ngư cho nàng, mà là hoàn toàn tẩy não nó!
Điểm ấy, nàng thật sự đoán đúng rồi.
Sau khi giúp đỡ Kim Lân Mỹ Nhân Ngư phá tan gông cùm xiềng xích huyết mạch, chỉ cần Tô Dương ra lệnh một tiếng, chắc chắn Kim Lân Mỹ Nhân Ngư sẽ làm phản!
Mỹ Nhân Ngư cười như không cười, nói:
- Giai Tư, ta là hỏi, nếu như Tô tướng quân đồng ý để ta và Cửu Vĩ so đấu một phen, ngươi đồng ý không?
Giai Tư còn chưa kịp nói, Cửu Vĩ đã chướng mắt lắm rồi.
- Tiểu Ngư, ngươi nói chuyện phải biết tôn trọng một chút, đừng quên chủ nhân của ngươi là Giai Tư, không phải Tô Dương!
- Xú hồ ly, ta thấy ngươi mới cần học cách tôn trọng, ngươi phải gọi là Tô tướng quân!
- Ngươi!
Mỹ Nhân Ngư cười lạnh nói:
- Làm sao vậy?
- Ngươi nên cảm thấy may mắn vì ngươi là Sủng thú của Giai Tư, nếu là ở nơi dã ngoại, gặp phải loại Hung thú không biết trời cao đất rộng như ngươi, nhất định ta sẽ xé thành tám miếng!
Giai Tư bị hai con Sủng thú của mình ầm ĩ thấy phiền.
- Tất cả im miệng cho ta! Hai ngươi im miệng lại giùm ta chút đi, để ta đi hỏi Tô tướng quân rồi lại nói!
Giai Tư bổ sung:
- Trước khi ta trở về, hai ngươi không được động thủ!
Giai Tư phẫn nộ đẩy cửa ra, nhanh chân chạy tới trước phòng Tô Dương, nhưng lúc đến trước cửa, nàng đột nhiên khựng lại.
Giai Tư lấy ra một cái gương nhỏ, gắng gượng nở một nụ cười giả tạo với chính mình ở trong gương, khi cảm thấy nụ cười của mình miễn cưỡng không quá khó coi, nàng mới nhẹ nhàng gõ cửa phòng Tô Dương.
Dù có phẫn nộ thế nào đi nữa, nàng cũng phải nín nhịn! Nàng không dám để Tô Dương phật lòng, tính tình Tô Dương còn nóng nảy hơn cả nàng.
- Giai Tư, có chuyện gì quan trọng sao?
- Tô tướng quân, tiểu Ngư nói muốn đánh một trận với tiểu Cửu!