Tô Dương thở dài, đột nhiên cảm thấy bản thân cần phải thay đổi kế hoạch. Rất có thể, lần hành động này hắn phải mang Giai Tư theo.
Không mang theo Giai Tư không được, hắn không thể chiếm lấy Mỹ Nhân Ngư, nếu hắn làm thế, quyển trục khế ước cưỡng chế kia xem như bị phết
- Trần viện trưởng, ta phải đi, sau này gặp phải phiền phức thì tìm Mạc tướng quân!
Trần Văn cười cười, sau đó thần thần bí bí cầm một cái cái ống chạy đến bên người Tô Dương, nhỏ giọng nói:
- Tô tướng quân, chuyến đi này rất nguy hiểm đúng không?
- Quả thực rất nguy hiểm!
Trong ba trăm năm này, Liên Bang không có ai đi tới những châu lục còn lại, nên căn bản là không biết được ở những châu lục đó có Hung thú nào lợi hại. Nói không chừng sẽ gặp phải Đế cấp, thậm chí Thần cấp Hung thú.
Trần Văn giơ cái ống trong tay lên, nói:
- Có muốn lưu lại chút nòi giống cho đời sau không? Người của Viện Khoa Học chúng ta thật sự cảm thấy hứng thú với ngươi, nói không chừng sự tiến bộ của loài người phải cần đến ngươi!
Tô Dương sa sầm mặt mày, nói:
- Không có!
- Tô tướng quân, ngươi suy nghĩ cẩn thận lại chút đi, chí ít cũng phải lưu lại nòi giống đời sau chứ!
Tô Dương đột nhiên có chút bội phục Trần Văn. Làm khoa học nghiên cứu đều thật sự không sợ chết sao?
Giai Tư cùng Mỹ Nhân Ngư đứng sau lưng Tô Dương, cả hai cũng nghe được rõ ràng những gì Trần Văn nói. Hai nàng đều rất muốn cười, nhưng lại sợ Tô Dương tức giận, nên phải nín nhịn, thật sự rất khó chịu!
Tô Dương triệu hoán ra Bạo Phong Chi Ưng, để Giai Tư và Kim Lân Mỹ Nhân Ngư ngồi trên móng vuốt Bạo Phong Chi Ưng, sau đó mới vẫy tay với đám người đang ở trên lưng Phù Không Giải Khai, hô:
- Mạc tướng quân, các ngươi phải chú ý an toàn!
- Tô tướng quân, ngươi cũng vậy, chúc ngươi thuận buồm xuôi gió!
Sau khi Bạo Phong Chi Ưng của Tô Dương biến mất, Mạc Vân Kiếm nhịn không được cảm thán nói:
- Tô tướng quân này đi ra ngoài làm nhiệm vụ còn mang Giai Tư theo, chẳng lẽ không sợ Liễu Mộng Vân ăn giấm sao?
Trần Văn cầm cái ống nhỏ giọng nói:
- Hay là chúng ta đi nói cho Liễu Mộng Vân biết đi? Nói không chừng Liễu Mộng Vân sẽ bắt Tô Dương quỳ ván giặt đồ đấy!
Mạc Vân Kiếm nhìn Trần Văn, hắn luôn cảm thấy dường như Trần Văn có chút ác ý với Tô Dương.
- Phương Bắc quá xa.
- Có thể viết thư!
- Ngươi viết đi!
- Ta không có lá gan đó!
Trần Văn lắc đầu liên tục, bất đắc dĩ xoay người đi tới phòng thí nghiệm,
- Ta còn muốn sống thêm mấy năm... Thanh niên bây giờ chẳng biết kính già yêu trẻ gì cả!
Tô Dương, Giai Tư và cả tiểu Ngư nữa, cả ba cùng ngồi trên móng vuốt Bạo Phong Chi Ưng, nhìn Phù Không Giải Khai biến mất cuối chân trời.
Lúc này, Tô Dương lên tiếng:
- Tiểu Ngư, ngươi là nói, gần căn cứ của Mỹ Nhân Ngư các ngươi có một nơi giống như vết nứt không gian?
- Đúng vậy! Nhưng không lớn như ở đây.
- ở hướng nào?
- Phía Tây, luớt qua một đại lục.
Tô Dương mở ra một tấm bản đồ thế giới cũ kĩ, đây chính là hàng hiếm, tổng quân bộ đã đặc biệt tìm ra từ trong thư viện cho hắn.
Mục tiêu là ở một đầu khác của Kim quốc, cách Liên Bang rất xa, ắt hẳn là một nơi tốt. Nhưng Tô Dương lại nghĩ đến vấn đề khác:
- Căn cứ của các ngươi có Đế cấp Hung thú không?
Căn cứ Hung thú cao cấp cực kỳ hiếm thấy ở Liên Bang. Tô Dương từng xem qua tư liệu phân bố Hung thú ở Liên Bang, hầu hết Đế cấp Hung thú đều sống một mình, nên căn cứ Hung thú cao cấp quần cư hẳn là cực kỳ hiếm thấy.
Theo thông tin hắn nhận được, rất có thể ở phương Bắc Liên Bang có một nơi như thế, nhưng Tô Dương chưa từng thấy qua.
Mà không chỉ có Tô Dương chưa thấy, ngay cả Mạc Vân Kiếm từng thám hiểm cực Bắc cũng không gặp được. Nếu gặp được, nói không chừng hắn đã không còn mạng để về.
Kim Lân Mỹ Nhân Ngư sở hữu tiềm lực Đế cấp. Như vậy, nói không chừng căn cứ của nó sẽ có một “trưởng bối” nào đó.