Tô Dương nhìn Trần viện trưởng, có loại xúc động muốn đánh bể đầu chó của lão. Hắn là người bất lực như vậy sao?
- Thể chất Hoàng Cấp Ngự Thú Sư cộng thêm năng lực khôi phục của Đại Địa Bạo Hùng, ta rất xịn đấy!
- Nếu không phải cái kia, Tô tướng quân còn do dự cái gì?
Trần Văn nói:
- Chúng ta sẽ hỗ trợ dinh dưỡng.
- Chả lẽ người như ta lại không được ăn uống đầy đủ sao?
Trần Văn cười cười:
- Vậy thì Tô tướng quân lo lắng cái gì?
Lo lắng cái gì?
Tô Dương đương nhiên là lo lắng, sau này mình có thể hay không giống như Đoàn Chính Thuần trong “Thiên Long Bát Bộ”, con cái sau này yêu nhau xong mới phát hiện là anh em ruột? Như thế chẳng phải loạn lắm sao?
Loại tình huống này, không phải không có khả năng phát sinh.
Thật sự, Tô Dương cảm giác nếu mình mà quyên thật thì nói không chừng chắc rất được hoan nghênh... Trời mới biết đám người Viện Khoa Học này có thể làm mấy chuyện thiếu đánh gì không.
Tiết tháo của khoa học gia thật sự không đáng tin, nhất là trong thời đại tràn ngập nguy cơ này nữa.
- Còn nữa, Tô tướng quân yên tâm, chúng ta tuyệt đối sẽ không dùng bậy bạ. Chúng ta có hệ thống xét duyệt nghiêm khắc, còn có thể để dành cho những phu phụ đời sau cần đến, dùng đại lượng quân công trao đổi, cam đoan sẽ không xảy ra vấn đề gì!
Tô Dương lăng lăng, cái này còn có thể kiếm tiền?
Quả nhiên, tiết tháo của các khoa học gia của Viện Khoa Học Liên Bang thật là thấp.
- Chuyện này, chúng ta về sau lại nói!
Tô Dương gọi Đại Địa Bạo Hùng, cánh tay dùng lực. Bắp thịt cường tráng đột nhiên gồ lên, trực tiếp căng rách quân phục tính chất đặc biệt trên người.
Chứng kiến cánh tay Tô Dương còn to hơn so với bắp đùi của hắn, nhớ tới những lời đồn liên quan với Tô Dương, Trần Văn nuốt nước miếng, gật đầu nói:
- Vậy sau này nói tiếp!
Bộ xương già này của hắn không thể chịu nổi tàn phá của Tô Dương đâu.
Tốn hơn một giờ mới thu thập hết mẫu máu và số liệu thân thể của Tô Dương và Liễu Mộng Vân, cuối cùng phó viện trưởng Trần Văn cũng rời đi.
Trước khi đi, Trần Văn nhắc lần nữa:
- Tô tướng quân, ngươi có thể suy nghĩ thêm một chút, hiến một tu.
- Không suy nghĩ!
Tô Dương thô bạo cắt đứt lời của lão tiền bối này.
- Được rồi!
Trần Văn tức giận dẫn người rời đi.
Liễu Mộng Vân trêu nói:
- Ngươi thực sự không tính hiến một ít?
- Vẫn là thôi đi! Cảm giác rất kì cục!
Tô Dương sờ lỗ mũi, thấp giọng nói:
- Lại nói, ngươi cũng không đồng ý, ta làm sao dám hiến?
- Tại sao phải ta đồng ý?
- Không phải đều là cho ngươi dùng sao?
Liễu Mộng Vân vừa nghe lời của Tô Dương liền đá một phát lên người hắn. Sau khi kết hôn xong, tính khí Liễu Mộng Vân càng bành trướng.
Tô Dương cảm thấy nhất định phải bỏ thời gian dạy bảo lại nàng, bằng không nàng sẽ không biết người nào làm chủ cái nhà này, hừ hừ.
Hắn chào hỏi với Từ nguyên soái một tiếng, nói là về nhà thăm người thân rồi sau đó mới đến Đông Nam Bộ từ nhiệm. Từ nguyên soái trực tiếp đồng ý, sau đó lại thúc giục Tô Dương mau sớm chạy tới phương Bắc.
Tô Dương suy nghĩ một chút, trực tiếp đồng ý.
Tuyết Thiên Thành bị thương nặng, tình hình Bắc Quân Bộ hiện tại có chút không ổn. Hắn đúng thật cần nhanh chóng chạy đến đó.
Trước khi chuẩn bị đi, Liễu Mộng Vân tốn nửa ngày mua một đống lễ vật. Sau đó Tô Dương ra roi thúc ngựa, mang Liễu Mộng Vân đến Xương Võ Thành ra mắt mẫu thân cùng muội muội của mình.
Trương Tú Như đối với Liễu Mộng Vân cực kỳ thoả mãn.
Dù sao yêu cầu của Trương Tú Như đối với một nửa của Tô Dương không cao, chỉ cần hiền lành gia giáo là được, Liễu Mộng Vân hoàn toàn phù hợp những điều kiện này.