Gia tộc bọn ta vốn họ Đường, hình như trước đây từng ở Vân quốc Liên Bang, hơn nữa tổ tiên đặt ra cái tên này đã sớm không còn, nên chúng ta cũng không tiện thay đổi.
Đường Nguyệt nhún nhún vai, biểu thị mình cũng bất lực.
- Không có biện pháp, bọn ta quá yếu, số lượng nhân khẩu đã không tăng lên, mà thực lực cũng chẳng phát triển nổi.
Có thể tăng lên mới là lạ, ngay cả Vân quốc Liên Bang còn đang nỗ lực bảo trì nhân khẩu.
- Mấy năm qua, Hải Thú triều có gây ra tổn thất nghiêm trọng không?
- Đương nhiên nghiêm trọng!
Đường Nguyệt gật đầu,
- Nghe nói Hải Thú triều rất lợi hại, nhưng mỗi đời bệ hạ của chúng ta cũng rất lợi hại, ngoại trừ lần đầu tiên Hải Thú triều đánh cho chúng ta trở tay không kịp ra, thì những lần Hải Thú triều sau này chúng ta đều có chuẩn bị, chuẩn bị mấy thập niên.
- Vậy cũng còn được!
Tô Dương suy nghĩ một chút, hỏi:
- Hỏa Dịch quốc cùng Huyền Điểm quốc... Hai cái tên này, là dòng họ của quốc chủ sao?
Mặc dù đã lấy được khá nhiều thông tin từ hai Ngự Thú Sư Ma Sa Bảo, Tô Dương vẫn không rõ lai lịch của hai quốc gia này cho lắm.
- Đúng vậy!
Đường Nguyệt trả lời.
- Nghe nói bọn họ chính là thế lực mạnh nhất ở Kim quốc trước khi đại tai biến xảy ra, sau này bọn họ đã thành lập quốc gia.
- Bọn họ thế nào?
- Cũng tạm được. Tuy bọn họ cũng tin giáo, nhưng không điên cuồng như những quốc gia tín ngưỡng tà giáo, nên bọn ta vẫn có thể miễn cưỡng sinh tồn.
- Ừm!
- Nếu không phải bọn ta có hai Vương Giả cấp Ngự Thú Sư, thì đã không chống đỡ được đến ngày hôm nay.
- Ừm, Tô Dương gật đầu, từ chối cho ý kiến.
Chỉ tốn thời gian khoảng nửa ngày, Tô Dương đã thấy được Lâm An thành. Đường Nguyệt mang theo Tô Dương cùng Giai Tư tiến vào Lâm An thành.
Nếu so sánh với Lạc Thành, thì kiến trúc bên trong Lâm An thành càng mang phong cách cổ điển Vân quốc hơn, thậm chí còn đậm nét hơn bên trong Liên Bang rất nhiều.
Nhìn những kiến trúc này, Tô Dương có cảm giác thật thân thiết.
- Có phải kiến trúc trong Lâm An thành chúng ta rất đẹp đúng không?
- Đúng vậy!
- Ta đã từng tới Huyền Điểm quốc, kiến trúc của bọn họ cũng không có gì đặc sắc.
- Chỗ này được xây dựng sau đại tai biến sao?
- Đương nhiên rồi!
Đường Nguyệt đã thăm dò được đại khái sở thích của Tô Dương, nàng nghiêm túc giới thiệu:
- Lúc đó Hung thú hoành hành, mỗi lần đều sẽ phá hủy không ít kiến trúc, lão tổ khai quốc là Đường Hạo Nhiên đã cho một vị kiến trúc sư Vân quốc chủ trì công tác tu kiến, nói muốn theo phong cách cổ điển Vân quốc. Từ đó về sau, kiến trúc trong Lâm An thành đều theo phong cách này
- Ừm!
- Kỳ thật, sau khi đại tai biến xảy ra, rất nhiều người Vân quốc đều muốn trở về Vân quốc Liên Bang.
Đường Thiên nhẹ giọng nói:
- Nhưng đến tận lúc chết, bọn họ cũng không chờ được đến ngày đó. Nghe nói rằng, trước khi chết, lão tổ của bọn ta vẫn nhớ mãi không quên cố hương, luôn muốn trở về. Ngài ấy đã dặn dò con cháu của mình rằng, nếu sau này có ngày trở về, thì nhớ mang theo tro cốt của hắn chôn cất vào Tổ Địa Đường gia.
- Ta đã hiểu.
Tô Dương nhìn phía Đường Nguyệt, nhịn không được hỏi,
- Vậy các ngươi muốn trở về không?
- Cái này...
Đường Nguyệt xấu hổ cười cười.
- Thật sự không hề có ý tưởng đó, chỉ là có chút hiếu kỳ, nếu có cơ hội, cũng muốn trở về nhìn xem.
Tô Dương thích sự thẳng thắn của Đường Nguyệt.
Ba trăm năm, một đời rồi lại một đời, tình cảm nồng đậm đến mấy cũng sẽ phai nhạt.
- Chúng ta đi Tam Hoàng miếu thôi!
Tô Dương mua mấy nén nhang trước cổng Tam Hoàng miếu, bái lễ Tam Hoàng, Giai Tư cũng bắt chước theo bộ dáng hắn.
Sau đó Tô Dương lại cùng Đường Nguyệt tiến vào Nho học viện.
Hiện tại, Nho học viện đã trở thành một trường học sơ cấp, trẻ em từ bảy đến mười ba tuổi trong Lâm An thành đều đến đây học. Không hề dạy Tứ Thư vạn kinh, mà là học song ngữ và học về lịch sử ba trăm năm trước của Vân quốc Liên Bang, cùng với những sự kiện lịch sử trọng đại đã xảy ra trên Hoàng Kim đại lục.
Hai môn ngôn ngữ, hai môn lịch sử, đám con nít này có hơi thảm, may là lịch sử Hoàng Kim đại lục không quá nhiều.
Nhưng ai bảo đây là quy định của Hoàng Đế Đường quốc chứ?