Tô Dương để hai tay trên bàn làm việc, ánh mắt đảo qua các vị cao tầng, ai bị Tô Dương quét qua đều đứng thẳng tắp. Tô Dương thoả mãn gật đầu tiếp tục nói:
- Thú Thần Giáo làm mưa làm gió ở Bắc Bộ, còn đánh trọng thương Tuyết tướng quân, sát hại quân nhân, tai họa bách tính, ta muốn tóm gọn toàn bộ bọn chúng, treo cổ trên tường thành!
Ngữ khí của hắn cực kỳ bình tĩnh, ai cũng nghe được trong giọng nói ẩn chứa sát cơ.
Các vị cao tầng đều hiểu vị tướng quân này dự định cầm Thú Thần Giáo tế cờ. Bọn họ tương đối có lòng tin với Tô Dương, dù sao năm đó chính hắn đã bắt đầu bộc lộ tài năng từ sự kiện tiêu diệt Thú Thần Giáo.
Bàn về vấn đề này, Tô Dương là người có rất nhiều kinh nghiệm!
Huống chi, Tô Dương và Liễu Mộng Vân đều là Hoàng Cấp Ngự Thú Sư. Hiện nay, bọn họ chưa có nghe nói Thú Thần Giáo có Hoàng Cấp Ngự Thú Sư nào cải!
Trong mắt Bắc quân bộ, Thú Thần Giáo còn ghê tởm hơn cả tổ chức Hắc Vũ. Bọn chúng vừa giống như bệnh vảy nến khó có thể trị tận gốc, vừa giống như virus khuếch tán lan tràn, quả thực điên người.
Nếu như Tô Dương có thể dẫn dắt bọn họ giải quyết triệt để Thú Thần Giáo ở Bắc Bộ, bọn họ tuyệt đối nghe theo.
- Quách Hoa, ngươi đã là viện trưởng quân y viện Bắc Băng Thành, ngươi đi chuẩn bị một chút, ta sở hữu một con Sủng thú Trị liệu hệ Vương Giả cấp, trưa ta sẽ đi quân y viện giúp các ngươi chữa trị cho thương binh!
- Vâng, Tô tướng quân!
Quách Hoa kích động nói.
Hắn biết Tô Dương sở hữu một con Sủng thú Trị liệu hệ cực mạnh, ngay cả Thi Phàm Mộng, trị liệu sư từng đứng đầu Liên Bang còn phải mặc cảm. Bây giờ Tô Dương không chỉ là tướng quân Bắc quân bộ mà còn kiêm nhiệm viện trưởng danh dự quân y viện đệ nhất Thịnh Kinh thành.
- Được rồi, trước khi đối phó Thú Thần Giáo, ta sẽ khảo sát một chút khu trực thuộc Bắc quân bộ, các ngươi chuẩn bị sẵn sàng, tan họp!
Tô Dương không thể nào vừa đến Bắc quân bộ đã dẫn người đi xử lý Thú Thần Giáo được, hắn phải đi tìm hiểu rõ tình huống Bắc quân bộ trước đã.
Thú Thần Giáo ở chỗ này, cũng sẽ không chạy đi đâu mất!
Trở lại phòng làm việc, cũng không lâu lắm, thượng tá Tư Đức Dung phụ trách công tác tình báo đã cầm tài liệu về Thú Thần Giáo phương Bắc chạy tới.
Nhìn những tài liệu này, Tô Dương nói với Liễu Mộng Vân, Giai Tư và Hạ Na:
- Những tài liệu này các ngươi đều xem qua một lần, Thú Thần Giáo cũng là một trong những kẻ thù chủ chốt của chúng ta, cần tư liệu gì thì cứ hỏi Tư cục trưởng.
- Vâng!
Liễu Mộng Vân, Giai Tư, Hạ Na đều không có ý kiến gì. Là tâm phúc của Tô Dương, các nàng có trách nhiệm phụ tá hắn.
- Tư cục trưởng, ngươi cứ đi làm việc trước, nếu có vấn đề ta sẽ bảo các nàng tìm ngươi!
- Vâng, Tô tướng quân!
Chờ Tư Đức Dung rời đi, đợi một lúc, Tô Dương dẫn ba cô gái đi tìm Phó Thành Chủ Lô Dương, hắn cần gặp Tuyết tướng quân.
Tuyết tướng quân xuất thân Đông Bắc quân bộ, là thiên tài Ngự Thú Sư nổi danh Đông Bắc quân bộ. Trước khi trở thành Vương Giả cấp cường giả, hắn luôn nhậm chức ở Đông Bắc quân bộ, sau lại giống như Tô Dương được Tổng quân bộ điều nhiệm đến Bắc quân bộ, từng bước lập quân công, thăng lên làm tướng quân.
Sau đó, Tuyết Thiên Thành cẩn trọng, ở Bắc quân bộ hai, ba mươi năm cho đến lần chiến đấu gần đây nhất mới xin phép Tổng quân bộ nghỉ.
Tô Dương tiếp nhận chức vị Tuyết tướng quân, về tình về lý đều nên đi gặp mặt Tuyết Thiên Thành một lần.
Lại nói, hắn cũng muốn nhìn xem Tuyết tướng quân thương thế ra sao, tiện tay giúp Tuyết Thiên Thành trị liệu.
Được Lô Dương hướng dẫn, Tô Dương đi vào biệt thự của Tuyết Thiên Thành.
Biệt thự Tuyết Thiên Thành diện tích rất lớn, người hầu lại rất ít, đi vào có về hơi hiu quạnh hoang vắng, còn thấy lạnh cả người.
Lô Dương khẽ nói:
- Từ trận chiến ấy, Tuyết tướng quân đã giải tán rất nhiều người hầu.
- Ùm!
Đi vào khu kiến trúc biệt thự, phía sau còn có núi băng. Không sai, chính là núi băng. Núi cũng không cao, chỉ là vài toà tiểu băng tuyết trắng. Một dòng nước nhỏ uốn lượn chảy theo tiểu băng, kéo dài đến ống xả nước khu biệt thự.