Đường Nguyệt không nhịn được mà lên tiếng, quả thực nàng rất muốn nghe chính miệng Tô Dương thừa nhận.
- Tô tướng quân, Hỏa Dịch quốc có hơn mười Vương Giả cấp Ngự Thú Sư, mà vị Hỏa Không kia lại có Sủng thú Không gian hệ, ngoại trừ những thứ đó ra, bọn họ còn có một đại quân gần mười vạn Ngự Thú Sư!
- Các ngươi có thể tin tưởng Tô tướng quân!
Không đợi Tô Dương mở miệng, Giai Tư trực tiếp lên tiếng, nàng cảm thấy, loại vấn đề ngu ngốc này vẫn nên để nàng trả lời thì tốt hơn.
- Thời điểm Tô tướng quân ở Vương Giả cấp, đã một mình tiêu diệt một quốc gia. Hơn ba mươi Vương Giả cấp Ngự Thú Sư nghe thấy tên Tô tướng quân đã phải sợ mất mật. Hỏa Dịch quốc so với quốc gia mà Tô Dương tiêu diệt năm đó căn bản là không đáng để nhắc tới!
Quốc gia mà Giai Tư nói, hiển nhiên là Thủy quốc. Khi ấy, thực lực tổng hợp của Thủy quốc thật sự mạnh hơn Hỏa Dịch quốc nhiều lắm.
Chuyện qua đã lâu, Giai Tư đã sớm không còn để tâm. Huống hồ khuất phục một cường giả, phục vụ một cường giả hoàn toàn phù hợp giá trị quan của nàng. Nàng cũng không cảm thấy quá hổ thẹn. Hơn nữa, sau khi nhận được sự bồi dưỡng của Tô Dương, thậm chí Giai Tư còn có chút cảm kích hắn.
Nói thật, hiếm ai quyết đoán được như Tô Dương, bồi dưỡng một người đã từng là cừu địch của mình. Lòng dạ ấy, Giai Tư ít thấy.
- Thật sự?
- Cái gì?
Hoàng Đế Đường quốc, Đường Nguyệt, và cả Bạch Thắng đều hoảng sợ nhìn Tô Dương. Nếu như lời Giai Tư nói là thật, như vậy thực lực Tô Dương đã hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của bọn họ.
Tô Dương khẽ gật đầu một cái:
- Những gì Giai Tư nói là thật.
- Cái này...
Thật sự là chuyện này quá mức chấn động.
- Ta chính là quốc chủ của quốc gia đã bị Tô tướng quân đánh bại.
Giai Tư cười nói.
- Lúc ấy ta trở thành tù binh của Tô tướng quân. Các ngươi đã hiểu chưa?
Hoàng Đế Đường quốc, Đường Nguyệt, Bạch Thắng nhìn Giai Tư, chỉ muốn biết, nàng không phải là đang nói đùa.
- Giai Tư, kỳ thực ngươi không cần nhắc lại chuyện này.
Giai Tư thở dài một hơi, nói:
- Ta đã hoàn toàn chấp nhận rồi!
Có thể thản nhiên nói ra đầu đuôi chuyện này, Giai Tư đã hoàn toàn chấp nhận nó, hoàn toàn bỏ qua thù hận đối với Tô Dương, hoàn toàn toàn tâm toàn ý theo hắn.
- Ừm!
Tô Dương gật đầu, lại nhìn về phía Hoàng Đế Đường quốc.
- Ngươi đã quyết định chưa? Nếu như không đồng ý, chúng ta sẽ rời đi, ngươi coi như chúng ta chưa từng tới đây.
Đương nhiên, Tô Dương không có khả năng mặt nóng đi dán mông lạnh người ta.
Hắn nguyện ý nói nhiều với Hoàng Đế Đường quốc như vậy, đều vì nể tình mọi người cùng là người Vân quốc. Chỉ cần đối phương lưỡng lự chút thôi, Tô Dương sẽ lựa chọn rời đi.
Đường Nguyệt nhìn ông cố nội của mình, Bạch Thắng cũng nhìn Hoàng Đế của mình, cả hai chờ đợi quyết định của hắn.
- Chúng ta đều nghe theo Tô tướng quân!
- Ngươi làm vậy là đúng.
- Chúng ta nên làm cái gì bây giờ?
- Ngươi dẫn đường, ta đánh hết Hỏa Dịch quốc và Huyền Điểm quốc kia một lượt.
- Ách...
Ba người Đường quốc đổ đầy mồ hôi lạnh. Kế hoạch của Tô Dương thật đúng là đơn giản thô bạo đến cực hạn.
- Ta không thể ở lại nơi này quá lâu, ta còn có nhiệm vụ của mình.
Tô Dương nắm tay lại, nói:
- Nhân khẩu của Đường quốc các ngươi quá ít, không thể thống trị toàn bộ đại lục này, biện pháp tốt nhất chính là để cho bọn họ biết đến sự tồn tại của ta, để cho bọn họ không dám động đến các ngươi dù chỉ một chút. Cứ trực tiếp đánh tới một lần chính là biện pháp tốt nhất... Nhân khẩu các ngươi ít, chỉ chiếm ba tòa thành trì, căn bản không thu hút, mà bọn họ sẽ không dám vì thế mà đắc tội đến ta, như vậy là xong.
- Lời của Tô tướng quân rất có lý.
Hoàng Đế Đường quốc liền vội vàng gật đầu nói.
Quả thực, phương pháp xử lý của Tô Dương vô cùng tốt, nhưng cần có thực lực áp đảo hoàn toàn, ngoài Tô Dương ra, không ai làm được như vậy.
Không cái lý nào hữu hiệu bằng nắm đấm!