Vẻ mặt Tư Đức Dung cũng thay đổi.
Phái nhân viên tổ chức tình báo bọn họ đi nằm vùng trong Hung thú... cái này là quá làm khó bọn họ, nhìn một cái là lộ ra, nằm cái rắm!
Tư Đức Dung liền vội vàng nói:
- Tô tướng quân, chúng ta sẽ thu thập tình báo bang phái phương Bắc ngay lập tức, cho chúng ta thời gian một tháng là đủ rồi.
Tổ chức tình báo quân đội vì đối phó với Thú Thần Giáo và tổ chức Hắc Vũ, Thiên Tinh Hội cùng với các tổ chức phi pháp cường đại còn lại, đều có bộ phận tình báo ở các thành phố lớn, hầu như bao trùm các ngành nghề.
Thu thập tình báo bang phái tổ chức rất đơn giản, nhưng trước đây bọn hắn không để ý qua, lại thêm truyền lại tình báo đều cần tốn một ít thời gian.
Tô Dương nhắc nhở:
- Chú ý thành viên của những bang phái này có thể có dính dáng tới Thú Thần Giáo, tổ chức Hắc Vũ và các tổ chức phi pháp còn lại...
Tư Đức Dung bừng tỉnh, dường như đã hiểu dụng ý của Tô Dương.
- Tiện thể chúng ta cũng có thể đả kích những bang phái tổ chức kia đôi chút, dù sao rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi.
Tô Dương xuất thân giai cấp bình dân, đương nhiên biết mối nguy hại của bang phái tổ chức bình thường.
Đi tới phương Bắc, Thú Thần Giáo rút lui, tổ chức Hắc Vũ nằm yên, chung quy hắn vẫn phải làm gì đó chứ? Cách mùa đông còn hai ba tháng nữa, Tô Dương cảm thấy thời gian như vậy là đủ rồi.
- Vâng, Tô tướng quân, chúng ta bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.
- Đi đi! Tư Đức Dung mới vừa ra đến cửa liền thấy Phó Thành chủ Lô Dương cùng với mấy vị cao tầng khác trong Bắc quân bộ đứng ở cửa đang tò mò. Hiếu kỳ là kẻ nào ăn gan hùm mật báo lại đi chọc cho Tô Dương giận dữ.
Lô Phó Thành chủ không dám đi hỏi Tô Dương, nhìn thấy Tư Đức Dung đi tới liền hỏi nhỏ:
- Tư cục trưởng, chuyện ra sao vậy? Sao Tô tướng quân lại nổi giận dữ thế? Là ai chọc cho Tô tướng quân giận vậy?
- Là người của Thú Thần Giáo.
- Thú Thần Giáo lại làm trò con bò gì rồi?
Tư Đức Dung bất đắc dĩ nói:
- Sau khi bọn chúng biết Tô tướng quân tới phương Bắc liền bỏ chạy.
Tình báo này vốn không cần bảo mật.
Thú Thần Giáo chiếm cứ mấy thành phố phương Bắc, bọn họ vừa rút lui, tin tức sẽ truyền khắp toàn bộ phương Bắc một cách nhanh chóng. Một vị cao tầng kinh ngạc nói:
- Thú Thần Giáo rút lui? Đây không phải là tin tốt hay sao?
Lô Dương Phó Thành chủ cũng nói theo:
- Đúng đấy! Đây không phải là tin tức tốt sao? Chúng ta không cần chiến đấu, không cần tăng thêm thương vong có thể ép Thú Thần Giáo đi, thu hồi mấy thành thị kia... đây thuộc về tin tức tốt mà nhỉ?
Tư Đức Dung xoa xoa trán, chợt thì thào:
- Quả là tin tức tốt, lúc ta đi tìm Tô tướng quân còn thật vui sướng trong lòng cơ mà, nhưng mà sau đó Tô tướng quân tức giận, ta lại có cảm giác tựa như là tin xấu...
- Ặc...
Mấy vị cao tầng hai mặt nhìn nhau.
Liễu Mộng Vân ở bên cạnh nhắc nhở:
- Tô tướng quân là muốn lập uy, muốn giết người, Thú Thần Giáo chạy rồi hắn đương nhiên không vui.
Lô Dương và đám cao tầng được Liễu Mộng Vân nhắc nhở trong chớp mắt liền hiểu.
Đối với lời nói của Liễu Mộng Vân bọn họ tuyệt đối tin tưởng.
Toàn bộ Bắc quân bộ, người hiểu Tô tướng quân chỉ sợ cũng chỉ có Liễu Mộng Vân. Lời của Liễu Mộng Vân cũng đã kiểm chứng chính xác suy đoán ban đầu của Tư Đức Dung.
Tô tướng quân chính là muốn kiếm chuyện.
Rất nhanh, toàn bộ Bắc quân bộ đều biết vì sao Tô tướng quân nổi giận. Lý do Tô Dương tức giận làm phần lớn quân nhân đều thấy dở khóc dở cười. Đồng thời bọn họ cũng càng nhận thức rõ hơn sự đáng sợ của Tô Dương.
Rốt cuộc là sợ hãi kiểu gì mới có thể làm đám người điên tà giáo Thú Thần Giáo bỏ qua thành phố tới tay chạy trối chết suốt đêm?
Tô Dương ngồi trên ghế làm việc rầu rĩ không vui.