Ngươi ngồi đi!
- Vâng, đại nhân!
Hỏa Không thấp giọng hỏi:
- Còn không biết đại nhân có gì phân phó!
- Là như vậy, vị này, ngươi biết chứ?
Tô Dương gật đầu, chỉ vào Đường Huyền Huy.
Hỏa Không liên tục gật đầu:
- Biết chứ, đương nhiên là biết. Ngài ấy là Quốc chủ ưu tú nhất trong lịch sử Đường quốc, một vị lão tiền bối đức cao vọng trọng, là tấm gương của ta!
Đức cao vọng trọng? Còn con mẹ nó tấm gương?
Đường Huyền Huy không nghĩ tới, Hỏa Không lại còn ví hắn như thế.
Nếu như trước khi Tô Dương xuất hiện, mà Hỏa Không khen ngợi hắn như thế, nhất định hắn sẽ vô cùng sung sướng, vui vẻ đến mức nửa tháng không ngủ được. Nhưng, hắn biết rõ vì sao Hỏa Không lại nói như thế, còn không phải là vì có Tô Dương sao?
- Thật ra, ta tới Hỏa Dịch quốc cũng chỉ là muốn nói cho ngươi biết, ngươi không được động đến Đường quốc, hiểu chưa?
- Hiểu! Đương nhiên ta hiểu!
Lúc Hỏa Không được Tô Dương tha mạng, lại nhận ra được Đường Huyền Huy, thì hắn đã đoán được đại khái ý đồ đến đây của Tô Dương.
- Sau này Đường quốc và Hỏa Dịch quốc chúng ta chính là hai quốc gia anh em!
Khi biết được sau lưng Đường quốc là vị tôn thần Tô Dương này, đương nhiên Hỏa Không cũng dập tắt suy nghĩ đánh chiếm Đường quốc trong đầu. Dẫu sao, Đường quốc cũng chỉ có ba tòa thành trì với hai ba trăm ngàn nhân khẩu, không đáng để làm vậy. Chỉ vì chiếm lấy Đường quốc mà đắc tội một vị cường giả như Tô Dương, thằng ngu cũng biết không nên làm thết
- Ta sẽ không nhúng tay vào mâu thuẫn giữa Hỏa Dịch quốc và Huyền Điểm quốc, nhưng ta hy vọng cả hai quốc gia các ngươi đều không động đến Đường quốc. Nếu Đường quốc gặp phải nguy hiểm, các ngươi cũng phải trợ giúp, hiểu chưa?
- Trợ giúp?
Hình như Hỏa Không nghe ra được ý khác.
- Đúng vậy. Một thời gian sau ta sẽ rời khỏi Đường quốc, rời khỏi đại lục này.
Tô Dương khẳng định nói.
- Nhưng điều này không có nghĩa ta sẽ không trở về, chút khoảng cách ấy với ta mà nói chỉ là chuyện trong nháy mắt!
- Rời khỏi đại lục này? Đại nhân là người của đại lục khác?
- Đúng vậy!
Hỏa Không kinh ngạc nhìn Tô Dương.
Vốn dĩ hắn còn tưởng rằng, Tô Dương là cao thủ ẩn nấp trong Đường quốc, chính vì hắn mạo phạm nên mới đột nhiên xuất hiện, cho hắn một bài học. Dù sao, người Vân quốc làm chuyện gì cũng thích giấu một tay.
Nhưng Hỏa Không không ngờ tới, Tô Dương lại là người đến từ đại lục khác!
Hỏa Không hỏi dò:
- Là Vân quốc Liên Bang?
Tô Dương cười hỏi:
- Ngươi còn nhớ rõ?
- Đương nhiên nhớ rõ. Cách đây ba trăm năm, gia tộc Hỏa Dịch chúng ta cũng là một tập đoàn tài chính trải rộng khắp tinh cầu này. Sao chúng ta có thể quên Vân quốc Liên Bang chứ? Dù sao cũng là một trong tứ đại văn minh, mấy năm trước chúng ta còn gắng gượng vượt qua được, thì không có lý nào các ngươi lại biến mất.
Hỏa Không nhỏ giọng nói tiếp:
- Gia tộc Hỏa Dịch chúng ta cũng cho rằng, với năng lực tổ chức và lực lượng mạnh mẽ của Vân quốc Liên Bang các ngươi năm đó, chắc chắn tình huống của các ngươi sẽ tốt hơn ở bên bọn ta.
Chỉ là không nghĩ tới lại gặp nhau nhanh như vậy. Chúng ta còn tưởng rằng, chờ đến khi trên đại lục chúng ta xuất hiện Hoàng cấp Ngự Thú Sư, mọi người mới có thể gặp lại... các ngươi tới sớm quá!
- Cũng tàm tạm thôi.
Hỏa Không thổi phồng, làm cho Tô Dương có chút hưởng thụ.
Nhưng dù đối phương thổi phồng đến mức nào đi nữa, kết quả vẫn sẽ vậy, phương châm của Tô Dương sẽ không thay đổi.
Hỏa Không nhỏ giọng hỏi:
- Tô tướng quân, ngươi có thể nói cho ta biết, Vân quốc Liên Bang các ngươi có bao nhiêu vị Hoàng cấp cường giả tuyệt thế như ngươi không?
Hắn rất tò mò.
- Đây là cơ mật quân sự!
- Vậy ta không hỏi nữa.
Hỏa Không cũng là người thức thời. Tô Dương nâng ly cafe trong tay lên uống một hơi cạn sạch, sau đó đứng dậy.
Không thể lãng phí!