Vậy ngươi xử lý đi!
- Cảm ơn chủ nhân!
Mặc Y vui vẻ thu thi thể Tam Đầu Ma Sa về, bỏ nó vào trong khôi lỗi không gian của mình. Thoạt nhìn, khôi lỗi không gian của nó lại lớn lên không ít.
Vốn dĩ Mặc Y sở hữu thi thể Bão Phong Khiếu Vân Hổ, sức chiến đấu đã không tầm thường. Hiện tại lại lấy được thi thể của hai con Tam Đầu Ma Sa, vậy thì không lâu sau, sức chiến đấu của nó sẽ lại tiến thêm một bậc nữa.
- Giai Tư phụ trách làm cơm, những người khác xử lý thi thể Hung thú.
Tô Dương suy nghĩ một chút, lại nói:
- Mấy ngày gần đây chúng ta cứ đi đường liên tục, thật vất vả mới đến được nơi đất bằng, trước hết cứ nghỉ ngơi ba giờ đã.
- Được, Tô tướng quân!
- Vâng! Chủ nhân!
Giai Tư bắt đầu bận rộn nhóm lửa, Kim Lân Mỹ Nhân Ngư ở bên cạnh giúp đỡ, một người một thú phối hợp coi như ăn ý.
Tô Dương mang ghế mây ra, tìm một nơi có bóng rầm ngồi xuống.
Rời khỏi Vân quốc Liên Bang, cuối cùng Tô Dương cũng được thử qua tài nấu ăn của Giai Tư.
Giai Tư nấu ăn đương nhiên kém hơn Liễu Mộng Vân, nhưng may mà đầu óc nàng khá bình thường, có thể phân biệt rõ cũng có thể sử dụng được muối ăn. Cũng biết nên nêm nếm “số lượng vừa phải” muối vào trong thức ăn thế nào, cho nên thức ăn mà nàng làm ra tuy không quá ngon những vẫn có thể cho vào miệng.
Vị muối vừa phải, cho vào miệng được, biết thả thêm chút hương liệu gì đó, như vậy là đủ rồi, Tô Dương không hề kén chọn.
Địa Ngục Huyết Đằng Hoa, Đại Địa Bạo Hùng, Bạo Phong Chi Ưng nhanh chóng thanh lý thật nhanh chiến trường. Ăn tươi nuốt sống toàn bộ thi thể là xong!
Tô Dương thấy đám này chả kén chọn gì cả, cũng chỉ có Mặc Y mới có thể nghiêm túc đi chọn thi thể của Vương Giả cấp hung để đào tinh thạch.
Tô Dương ngồi trên ghế đón lấy cái bát được tiểu Ngư đưa tới, hắn nếm thử một miếng, phát hiện hôm nay Giai Tư làm thức ăn rất không tệ, quả nhiên đã tiến bộ không ít.
Lần này tương đối khá!
Dẫu sau dạo gần đây Giai Tư không có mó tay vào việc làm cơm, hai người đều ngồi trên móng vuốt của Bạo Phong Chi Ưng, dựa vào lương khô sống qua ngày.
Tô Dương cảm thấy mùi vị thức ăn không tệ, lại mấy ngày rồi hắn chưa được ăn thức ăn nóng hổi, liền bắt đầu ăn từng miếng lớn.
Ăn liên tục hai bát lớn, Tô Dương mới hơi thả chậm tốc độ ăn lại một chút.
- Tô tướng quân, lúc Tam Đầu Ma Sa nói điều kiện, ta còn tưởng rằng ngươi sẽ đồng ý với nó chứ.
Giai Tư thấp giọng nói:
- Tuy hai mươi năm quá ngắn, nhưng ta cảm thấy ngươi sẽ đồng ý con Tam Đầu Ma Sa kia trước, sau đó dùng thời gian hai mươi năm để bồi dưỡng tình cảm với nó. Với bản lĩnh của Tô tướng quân, ta tin rằng không cần đến hai mươi năm, ngươi đã có thể khiến cho Tam Đầu Ma Sa trung thành một mực với ngươi.
Tô Dương nuốt xuống một miếng cơm, nói:
- Đương nhiên ta biết điều đó.
- Ta cảm thấy con Tam Đầu Ma Sa thuộc loại cực kỳ hiếm thấy, không biết phải chờ tới khi nào mới có thể gặp lại lần nữa, ta không tin Tô tướng quân không hề nghĩ đến điều này, nên ta rất ngạc nhiên, vì sao Tô tướng quân không đáp ứng nó trước, mà lại quyết định giết nó?
Giai Tư đã từng tự mình trải nghiệm năng lực đầu độc Sủng thú của Tô Dương. Dù là Kim Lân Mỹ Nhân Ngư của nàng hay là Ách Vận Thần Nha của Hạ Na, thậm chí là Băng Nguyệt tinh linh của Liễu Mộng Vân cũng đều cực kỳ thân cận với Tô Dương!
Tô Dương thuận miệng trả lời:
- Ta không đành lòng!
Giai Tư nhíu nhíu mi, nhớ lại thi thể của Tam Đầu Ma Sa:
- Ngươi không đành lòng?
- Ừm!
Tô Dương gật đầu.
- Ta không đành lòng, cũng không muốn lừa dối con Tam Đầu Ma Sa đói
- Không muốn lừa dối nó? Liền giết nó?
Giai Tư dừng đũa lại. Lý do của Tô Dương quá đơn giản chất phác, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Giai Tư.