Không ai thích bị nhét vào trong đất cả. Trực tiếp bị nhét xuống mười dặm, toàn bộ Liên Bang có thể sống được mấy người?
Tô Dương nhìn về phía Trần Văn:
- Có đề nghị nào hay không?
Trần Văn quay sang nói với một ông cụ đứng bên cạnh:
- Lão Lưu, ngươi nói cho Tô tướng quân nghe suy nghĩ của ngươi một chút đi.
Lão Lưu, cũng chính là Lưu giáo sư đẩy gọng kính lên, nói:
- Vị trí dung hợp không gian này cực kỳ bất lợi đối với chúng ta.
Sau khi chúng ta kiểm tra xong, thì phát hiện năng lượng phân tử trong không khí ở thế giới bên kia nồng đậm hơn thế giới chúng ta rất nhiều, cho nên chúng ta đoán rằng, Hung thú ở thế giới đó có thể còn lợi hại hơn ở thế giới này!
Tô Dương hỏi:
- Có biện pháp nào không?
Lưu giáo sư bất đắc dĩ nói:
- Nếu ngay cả con Sủng thú Không gian hệ kia của Tô tướng quân còn không có cách nào, chúng ta cũng đành chịu. Nếu chúng ta tập trung lực lượng công kích về phía những vết nứt không gian đó, sẽ chỉ khiến chúng nứt ra nhiều hơn, thúc đẩy quá trình dung hợp của hai thế giới.
- Hư Không Du Linh cũng không có cách nào, chuyện này đã nằm ngoài phạm vi năng lực của nó.
Nếu Hư Không Du Linh thật sự phong tỏa được không gian nơi này, thì đã không cần Liên Bang quan tâm. Đây là hai thế giới dang dung hợp với nhau, cho dù Hư Không Du Linh trở thành Thần cấp Sủng thú, phỏng chừng cũng rất khó ngăn cản.
Dù sao cũng chỉ là Thần Thú, sao có thể cản được hai thế giới?
Có phải là Sáng Thế Thần đâu?
Tô Dương vẫn chưa cam lòng:
- Còn có biện pháp nào không?
Lưu giáo sư nói:
- Trong dự tính của chúng ta, thì còn hai biện pháp nữa.
- Nói nghe thử xem.
- Chúng ta hoài nghi, có thể trên thế giới này của chúng ta không chỉ có một khu vực dung hợp.
Lưu giáo sư lau mồ hôi trên trán, tiếp tục nói:
- Nếu như có thể tìm được những điểm dung hợp khác, mà điểm dung hợp đó có lợi cho chúng ta, thì chúng ta có thể nghĩ cách khuếch trương tiến trình dung hợp của điểm đó, nếu đã không thể dừng lại việc dung hợp, chúng ta cứ thẳng thắn tìm một điểm có lợi để dung hợp vào.
- Biện pháp này thật sự không tệ.
Tô Dương gật đầu, hắn khá là tán thành biện pháp này.
- Biện pháp còn lại thì sao?
Lưu giáo sư hít sâu một hơi, chỉ vào vết nứt không gian nói:
- Biện pháp còn lại chính là, đi qua phía đối diện, đến thế giới đó nhìn thử xem còn phương thức giải quyết nào tốt hơn không.
- Biện pháp này cũng có lý.
- Sau khi đại tai biến xảy ra, hầu như khoa học kỹ thuật của thế giới chúng ta đã mất đi hiệu lực, từng bước xuất hiện Hung thú kinh khủng, sau đó lại xuất hiện nghề nghiệp Ngự Thú Sư.
Lưu giáo sư chỉ vào đám Hỏa nguyên tố Hung thú thỉnh thoảng bay ra từ trong vết nứt không gian, nói:
- Quả thực, rất có thể là quy tắc của một thế giới khác đã ảnh hưởng đến thế giới của chúng ta. Nếu như giả thiết đó là chính xác, nếu như thế giới kia có Hung thú, vậy khả năng cao là thế giới đó cũng có Ngự Thú Sư, có động vật có trí khôn. Rất có thể bọn họ mạnh mẽ hơn chúng ta, sẽ có biện pháp giúp chúng ta giải quyết vấn đề, giúp chúng ta chạm đất an toàn hơn.
Tô Dương bất đắc dĩ nói:
- Bọn họ sẽ giúp chúng ta?
Lưu giáo sư nhún nhún vai:
- Xác suất rất lớn. Nhưng cũng có thể bọn họ sẽ không có thái độ hữu hảo với chúng ta.
- Được rồi!
Tô Dương cũng cho là như thế. Nhưng tin tức tốt duy nhất mà bây giờ bọn họ có, chính là chui ra từ trong những vết nứt không gian này là đám Hung thú, chứ không phải Ngự Thú Sư!
Lưu giáo sư nói tiếp:
- Điều này nói rõ, có thể Ngự Thú Sư bên kia vẫn chưa chú ý tới chúng ta. Chờ đến khi đại đội quân bộ đến, chúng ta sẽ phái một nhóm người qua đó nhìn thử.
- Ừm!
Tô Dương cảm thấy, Lưu giáo sư phân tích rất có lý.