Tô Dương gật đầu, lại nói:
- Bây giờ chúng ta đi xem khu vực kia?
- Được!
- Các ngươi bảo vệ tốt năm nhà khoa học, nếu gặp phải Hoàng cấp Hung thú, thì để ta đến đối phó.
- Được rồi, Tô tướng quân!
Trước khi đi, Từ nguyên soái đã giao quyền chỉ huy cho Tô Dương.
- Chúng ta ngồi lên con Phù Không Giải Khai kia được chứ?
Từ Bành gật đầu, đáp:
- Được!
Mọi người ngồi lên Phù Không Giải Khai, Phù Không Giải Khai mang theo đoàn người chậm rãi tiến đến khu vực dung hợp nóng hầm hập. Sau khi giết xong hai con Vương Giả cấp Hỏa nguyên tố Hung thú, những mảng lớn vết nứt không gian lập tức xuất hiện ngay trước mặt, khiến cho đám tướng quân và các nhà khoa học đều trợn mắt há mồm.
Bọn họ cũng giống như Tô Dương lần trước, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy vết nứt không gian lớn như thế, những vết nứt không gian kia còn bị nhuộm đỏ bừng, giống như những miệng núi lửa.
Thỉnh thoảng, từ trong những vết nứt không gian lại phun trào ra năng lượng Hỏa hệ kinh khủng, mỗi lần phun ra, đám Hỏa nguyên tố Hung thú sẽ chạy đến, nhưng bây giờ Tô Dương phát hiện, số lượng Hỏa nguyên tố Hung thú chạy đến mỗi lần rõ ràng ít hơn lúc trước rất nhiều...
Đây coi như là một tin tức tốt.
Cách vết nứt không gian khẳng chừng mười 10 km, tốc độ của Phù Không Giải Khai chậm lại rõ rệt, vết nứt không gian liên tục phun ra loạn lưu nóng rực, khiến nó rất khó bảo trì ổn định.
Tô Dương để cho Phù Không Giải Khai dừng lại, hắn hỏi Trần Văn:
- Dừng ở đây là được rồi chứ?
- Không thể gần thêm chút nữa sao?
- Vô cùng nguy hiểm, trong những vết nứt không gian kia sẽ xuất hiện Hoàng cấp Hung thú, hơn nữa Phù Không Giải Khai cũng không vững, máy móc của các ngươi dùng thế nào được?
- Vậy thì chỗ này đi.
Trần Văn lập tức quyết định, lúc này vẫn chưa tới thời điểm phải liều mạng.
- Tô tướng quân, phiền ngươi lấy máy móc thực nghiệm ra giúp chúng ta.
Trần Văn nói.
- Chúng ta còn phải tốn thời gian lắp ráp nó.
- Được.
Tô Dương mở không gian trữ vật của Hư Không Du Linh, lấy từng món máy móc bên trong ra. Hắn không dám mạnh tay quá, những máy móc này đều vô cùng quý giá.
Tô Dương còn nhìn thấy, giữa một đống máy móc có vài cái lều quân dụng, bấy giờ hắn mới nghĩ tới, rất có thể đám người này sẽ phải trú đóng ở đây một thời gian dài. Tô Dương thì không thích ở trong lều cho lắm, mà người bình thường cũng sẽ không thích ở trong lều quá lâu.
Tô Dương thả Bạo Phong Chi Ưng ra, Bạo Phong Chi Ưng dò xét một chút, không trung gần đây không có Hoàng cấp Hung thú, ngay cả Vương Giả cấp Hung thú cũng không có.
Tô Dương nói với Từ Bành:
- Các ngươi bảo vệ đám người Trần Văn, ta rời đi mấy phút.
- Vâng, Tô tướng quân.
Trong nháy mắt, Tô Dương biến mất tại chỗ, ba phút sau hắn lại chạy trở về.
Sau ba phút, chẳng có chuyện gì xảy ra, các nhà khoa học đang bận rộn lắp ráp máy móc, năm vị tướng quân cùng Giai Tư thì đang chuẩn bị nghỉ ngơi trong lều vải.
Tô Dương vội vàng gọi bọn họ lại:
- Chờ một chút, lều trại gì đó cứ để hết sang một bên, ta có chỗ tốt hơn.
Từ Bành nói:
- Tô tướng quân, trên lưng Phù Không Giải Khai rất bằng phẳng, nếu không có lều sẽ hơi bất tiện, đám đàn ông chúng ta ăn gió uống sương quen rồi, không cần lều cũng không sao, nhưng chỗ chúng ta còn có một vị nữ đồng chí nha!
Giai Tư liên tục gật đầu, quả thực hoàn toàn không thích hợp, nàng muốn có một không gian riêng tư một chút, dù là lều vải chật hẹp.
- Các ngươi xem cái này!
Tô Dương tìm một chỗ khá bằng phẳng trên lưng Phù Không Giải Khai, sau đó vung tay lên, một tòa kiến trúc đột nhiên xuất hiện ở trước mắt mọi người.
Đây là một tòa kiến trúc ba tầng làm từ đá đen, trước cửa tầng một còn có một tấm bảng sáng loáng viết “Khách Sạn Hắc Thạch San Hô” Nhìn thấy tấm bảng hiệu này, gương mặt Giai Tư đầy vẻ mừng vui, nàng không ngờ lại thật sự không cần dùng đến lều vải.
- Đây là... khách sạn?