Giai Tư nhỏ giọng nói.
- Thật sự thật hâm mộ nơi đây, nó tốt hơn chỗ trước kia của ta nhiều... có đôi khi ta cũng nghĩ, nếu như việc ấy không xảy ra, nói không chừng ta có thể mang đi càng nhiều người hơn, sống càng tốt hơn!
- Ngươi là đang oán trách ta?
Đương nhiên Tô Dương biết nàng ám chỉ điều gì.
Dù cho bị chúng bạn xa lánh, trong lòng Giai Tư vẫn thương nhớ quê hương như trước, có chút mềm lòng, có chút nằm ngoài dự liệu của Tô Dương.
- Không có, chỉ là có chút... có chút tiếc nuối.
- Tiếc nuối cũng được, oán giận ta cũng không sao.
Tô Dương cười cười, nhìn thành phố nơi xa nói:
- Người oán giận ta có lẽ rất nhiều, nhưng ta vẫn sống một cách đường đường chính chính, mà bọn họ, hoặc là chết rồi, hoặc giống như đám chuột lạnh run phải trốn trong đường cống ngầm bẩn thỉu.
- Tô tướng quân, ta có thể hỏi ngươi một chuyện không?
Giai Tư hiểu rõ tính tình Tô Dương, nàng không bị những lời của hắn làm cho sợ hãi. Nếu Tô Dương thật sự muốn đối phó nàng, thì đã không giúp nàng bồi dưỡng Sủng thú.
- Hỏi đi!
- Ngươi từng tiếc nuối chưa?
- Rồi.
- Ngươi cũng có tiếc nuối?
Giai Tư kinh ngạc hỏi.
- Chẳng phải địa vị hiện tại của ngươi ở Liên Bang rất cao sao?
Liên Bang có ai là không dám nể mặt ngươi đâu, vậy mà ngươi cũng có tiếc nuối?
- Có chứ,
- Ừ, Giai Tư gật đầu, cũng không tiếp tục hỏi nữa, nàng nhìn sang tiểu Ngư, cười hỏi:
- Tiểu Ngư, cảm giác tốt không?
- Rất tốt, trước nay chưa từng được tốt thế này!
- Vậy là tốt rồi!
Giai Tư gật đầu, lại hỏi Tô Dương:
- Tô tướng quân, ta có cần phải chú ý gì không?
- Chú ý cho tiểu Ngư chiến đấu nhiều một chút, chỉ cần chiến đấu, thực lực của nó sẽ tăng lên khá nhanh.
- Ta hiểu được!
Câu trả lời của Tô Dương cũng không nằm ngoài dự liệu của Giai Tư. Hạ Na chính là cấp tốc tăng thực lực trong lúc chiến đấu, hình như không có thêm phương pháp phụ trợ phức tạp nào khác.
Mang theo Mỹ Nhân Ngư về phòng, Giai Tư nhẹ nhàng đóng cửa lại, nàng bảo Cửu Vĩ Yêu Hồ thi triển một vách chắn tinh thần, sau khi Cửu Vĩ Yêu Hồ xác nhận không có ai đang giám thị nàng, nàng mới nhỏ giọng hỏi:
- Tiểu Ngư, Tô tướng quân làm thế nào để bồi dưỡng ngươi?
Nói không hiếu kỳ phương thức bồi dưỡng Sủng thú của Tô Dương là giả.
- Tô tướng quân đã nói rồi, đây là tuyệt mật, không thể nói cho bất luận kẻ nào!
- Ta là chủ nhân của ngươi nha!
Tiểu Ngư nhỏ giọng đáp:
- Chủ nhân, ngươi cũng không được!
- Ta là chủ nhân của ngươi, nếu ta lệnh ngươi phải cho ta biết thì sao?
- Chủ nhân, đây là mệnh lệnh của Tô tướng quân, xin ngươi đừng gây khó dễ cho ta!
Đây là lần đầu tiên Giai Tư gặp phải tình huống thế này. Nàng có cảm giác, nếu nàng tiếp tục truy hỏi, chắc chắn tiểu Ngư sẽ trực tiếp trở mặt.
Kim Lân Mỹ Nhân Ngư mới đến phòng Tô Dương bao lâu chứ?
Một Sủng thú sớm chiều ở chung hơn mười năm với nàng, chỉ vì một mệnh lệnh của Tô Dương lại dám cãi lại yêu cầu hợp lý của nàng!
Giai Tư người đều ngu!
Cửu Vĩ Yêu Hồ lên tiếng nói:
- Chủ nhân, hình như kẻ này có khả năng làm phản!
Quả thực, Ngự Thú Sư bình thường hoàn toàn không có cách nào thấy rõ được độ trung thành của Sủng thú như Tô Dương, bọn họ chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm của mình để đưa ra phán đoán.
Nhưng một số rất ít Sủng thú Tinh thần hệ thì có thể mơ hồ cảm ứng được sự biến hóa của lòng người hoặc Hung thú, mặc dù không chính xác, nhưng có thể dùng để tham khảo đại khái.
Cửu Vĩ Yêu Hồ cũng có thể mơ hồ cảm ứng được một ít. Nó có thể đưa ra phán đoán này, ngoài việc nó quá quen thuộc với Kim Lân Mỹ Nhân Ngư ra, còn vì lúc nấy Kim Lân Mỹ Nhân Ngư dám cãi lời Giai Tư.
Đây đều là những tín hiệu nguy hiểm!
Nhưng Cửu Vĩ Yêu Hồ nói thẳng ra như thế thì cũng có chút không nể mặt Kim Lân Mỹ Nhân Ngư, mà hiển nhiên, Cửu Vĩ Yêu Hồ không hề sợ hãi.