Đường Thiên hít một hơi thật sâu, cảm thấy có chút chấn động.
Hắn biết, trên thế giới nguy hiểm Hung thú hoành hành này, muốn duy trì hoàn chỉnh cần trả giá lớn đến mức nào.
- Ta quên tự giới thiệu mình!
Đường Thiên vội vàng nói.
- Ta tên là Đường Thiên, thành chủ Lạc Thành. Lạc Thành chúng ta thuộc về Đường quốc, là một quốc gia nhỏ không thu hút. Tổ tiên chúng ta vốn là ở nơi này làm thương nghiệp, nhưng ba trăm năm trước, thế giới đột nhiên bị Hung thú chiếm giữ, tổ tiên liền ở lại đây.
- Tô Dương, Liên Bang Trung Tướng, hiện đang quản lý quân bộ phương Bắc của Liên Bang, gần đây phải ra ngoài làm một số nhiệm vụ quan trọng, nên thuận tiện đến đây xem thử một chút.
Thuận tiện đến xem thử một chút? Đường Thiên có hơi tự kỷ.
Nói nghe thì dễ, nhưng Đường Thiên rất rõ, vượt qua đại dương cần phải có thực lực và dũng khí mới làm được!
- Vị này chính là phó quan của ta!
Tô Dương giới thiệu.
- Ngươi có thể gọi nàng là Giai Tư.
Liễu Mộng Vân, Giai Tư, Hạ Na đều là phó quan của Tô Dương.
Một tướng quân, nhất là tướng quân có thực quyền, luôn không chỉ có một phó quan, tất cả phó quan thường làm chung trong một văn phòng.
- Phó quan?
Đường Thiên dùng sức gãi gãi da đầu của mình.
Đương nhiên, hắn có thể cảm giác được thực lực vị phó quan này của Tô Dương. Về khí thế, thậm chí nàng còn mạnh hơn cả ông nội hắn. Phải biết rằng, ông nội hắn chính là Hoàng Đế Đường quốc, đệ nhất cường giả của Đường quốc! Với thực lực Vương Giả thượng phẩm Ngự Thú Sư!
Chính nhờ có ông nội hắn tọa trấn, mà Đường quốc bọn hắn mới miễn cưỡng ổn định ở mảnh đất này.
Như vậy, thực lực của vị phó quan này...
- Tô tướng quân, hình như vị phó quan Giai Tư này rất mạnh!
Đường Thiên là một kẻ tính tình bộc trực, không thích quanh co lòng vòng.
- Thực lực nàng không tệ, có thể xem là thiên tài ở Liên Bang, nếu như đủ may mắn, trong vòng một tháng nữa, nàng có thể đột phá đến Hoàng Cấp!
Lần trước đối phó với con Hoàng cấp hạ phẩm Tam Đầu Ma Sa lãnh đạo đàn Hung thú Ma Sa kia, Mặc Y đã đoạt đi rất nhiều con mồi, để nó đột phá đến Hoàng cấp, nên Kim Lân Mỹ Nhân Ngư vẫn còn thiếu chút nữa.
- Hoàng cấp?
- Với thực lực của ngươi bây giờ, chiếu theo phương thức phân chia cấp bậc ở Vân quốc Liên Bang, thì ngươi chính là Vương Giả.
Hoàng cấp là ở trên Vương Giả cấp.
Tô Dương giải thích một chút.
Hoàng Kim đại lục cũng tìm ra được phương thức phân chia cấp bậc thực lực của riêng mình, khá là giống với Vân quốc Liên Bang, chỉ là tên gọi hơi khác chút mà thôi.
- Mạnh như vậy?
Giai Tư liền vội vàng nói:
- So với Tô tướng quân thì chút thực lực ấy của ta không đáng kể chút nào!
Đường Thiên cười khổ, đương nhiên hắn biết thực lực của Tô Dương tuyệt đối ở trên Giai Tư. Nếu không, sao Giai Tư lại là phó quan của Tô Dương?
Nhưng sắp trở thành Hoàng cấp Ngự Thú Sư, thực lực như thế cũng quá khủng bố rồi. Phải biết rằng, trên mảnh đại lục này có hơn mười quốc gia, nhưng chưa từng xuất hiện Hoàng cấp Ngự Thú Sư! Nói cách khác, phó quan của Tô tướng quân cũng sở hữu thực lực quét ngang đại lục!
Giai Tư lại bổ sung:
- Tô tướng quân có tổng cộng ba vị phó quan, thực lực của ta chỉ có thể xếp thứ hai trong ba người.
- Những vị phó quan kia... chẳng lẽ cũng là Hoàng cấp sao?
Giai Tư gật đầu:
- Đúng vậy!
- Cái này...
Đường Thiên cũng không biết mình nên nói gì nữa. Ông nội của hắn là Hoàng Đế Đường quốc, nhưng nếu đến Vân quốc Liên Bang thì ngay cả phó quan của Tô Dương cũng đánh không lại?
Chênh lệch có hơi quá lớn rồi!
Khi Đường Thiên còn bé, hắn thường nghe ông nội kể về Vân quốc Liên Bang phía bên kia bờ đại dương, khi ông nói Vân quốc Liên Bang rất lợi hại, lúc ấy hắn còn không tin, cảm giác ông nội mình đang nói khoác.
Theo hắn nghĩ, có khi thực lực của Vân quốc Liên Bang cũng không khác gì những quốc gia khác trên Hoàng Kim đại lục, cùng lắm là hơi mạnh hơn chút mà thôi. Nhưng hắn thật không ngờ, lại mạnh đến mức thái quá như thế!