Thật tốt quá! Quả thực thật tốt quá!
Đường Thiên nắm chặt tay vung lên. Từ khi sinh ra tới nay, Đường Nguyệt vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy ông nội mình vui vẻ như thế.
- Ông à, ông có cần sung sướng vậy không?
- Con không hiểu!
- Kỳ thật Tô tướng quân không hề để tâm đến Đường quốc chúng ta, ta chỉ muốn hắn ở lại thêm một ngày hắn cũng không chịu.
Được rồi, Tiểu Nguyệt, con đã làm thế nào vậy?
- Ách... hình như chỉ tán gẫu.
- Không có những thứ khác?
- Không có!
Đường Nguyệt lắc đầu, nói:
- Con chỉ hàn huyên với Tô Dương về bài hát “Thương Hải Nhất Thanh Tiếu”, hàn huyện với hắn về tiểu thuyết của Vân quốc Liên Bang cùng một vài câu chuyện thần thoại cổ xưa. Con cảm thấy hắn hứng thú với chuyện Thần thoại, liền mời hắn đi Lâm An xem Tam Hoàng miếu cùng Nho học viện... Hắn đồng ý!
Đường Nguyệt tỏ vẻ mình cũng không hiểu vì sao. Nếu bảo là vì Tô Dương thích nàng, nàng cũng không tự kỷ đến thế.
Quả thực Tô Dương có nhìn nàng nhiều mấy lần, nhưng đó là vì Tô Dương nói đến một vài cuốn sách, nàng đều đã đọc qua.
Đường Nguyệt hoài nghi, nếu không phải nàng đã đọc qua những cuốn sách đó, nói không chừng Tô Dương sẽ không để ý đến nàng.
Nghe Đường Nguyệt nói như thế, Đường Thiên đột nhiên nhìn lên vâng trăng sáng bên ngoài cửa sổ, trầm mặc.
- Ông nội sao thế?
Đường Thiên thở dài một hơi, bất chợt nói:
- Hình như ta hiểu ra rồi! Hiểu ra vì sao rồi!
- Hiểu ra cái gì chứ?
- Ngày mai con mang Tô tướng quân đến Lâm An thành tham quan đi.
Đường Thiên nhỏ giọng nói:
- Không cần nói gì nhiều cả, khi đến Lâm An thành rồi, không cần mang Tô Dương đi gặp bệ hạ, chỉ dẫn đến Tam Hoàng miếu bên kia, để cập với hắn một chút tình huống của Đường quốc chúng ta, xem như là nói chuyện phiếm... hiểu chưa?
- Cái này có thể sao?
Đường Nguyệt nhìn Đường Thiên, nàng biết rõ, sau khi Đường Thiên nhận thức được thực lực của Tô Dương, liền có ý mượn thực lực của hắn.
Nếu như không đề cập tới, chỉ e người ta sẽ không chủ động hỗ trợ.
- Không cần phải nhắc tới, có thể Tô tướng quân đã có quyết định của mình, nếu hắn thật sự không có ý gì, con có nói thế nào cũng vô dụng. Nếu hắn muốn đi gặp bệ hạ, thì con dẫn hắn đi.
- Được rồi!
- Con nghỉ ngơi sớm đi.
Đường Thiên nói tiếp:
- Ngày mai còn phải lên đường, đừng để Tô tướng quân đợi lâu.
- Đúng rồi!
Đường Nguyệt đi tới cửa, đột nhiên quay đầu lại,
- Ông nội, ông vẫn còn chưa nói vì sao Tô tướng quân lại đồng ý ở lại thêm mấy ngày.
Đường Thiên nhỏ giọng đáp:
- Chờ con lớn thêm một chút, con sẽ hiểu được.
Đường Nguyệt bĩu môi, trong lòng không vui.
Đây chính là chỗ không đáng yêu của mấy lão tiền bối, không chỉ thích tự cao tự đại, còn thích ra về thâm trầm, cậy già lên mặt!
Ngày thứ hai, Tô Dương mang theo Đường Nguyệt cùng Giai Tư rời khỏi Lạc Thành, trực tiếp bay về phía Tây. Đường quốc có ba thành trì, theo thứ tự là Lạc Thành, Lâm An thành cùng Tây Kinh thành.
Lạc Thành nằm ở vùng duyên hải, Lâm An thành và Tây Kinh thành thì nằm trong lục địa một chút. Kỳ thực, Lâm An thành cũng chính là thủ đô của Đường quốc, quốc gia này thật sự quá nhỏ, có thể kiên trì ba trăm năm, nhất định là kỳ tích!
- Vì sao các ngươi lại xây dựng Lạc Thành ở vùng duyên hải?
- Là Hỏa Dịch quốc cùng Huyền Điểm quốc yêu cầu!
Đường Nguyệt bất đắc dĩ nói.
- Bọn họ hi vọng chúng ta có thể thành lập một thành trì ở cùng duyên hải, giám sát hải dương, chia sẻ một phần áp lực cho bọn họ. Đường quốc chúng ta nhỏ yếu, cũng chỉ có thể đồng ý, không có biện pháp!
- Đường quốc?
Tô Dương đang nhìn bầu trời, bất đắc dĩ xoa trán một cái.
- Cái tên quốc gia này của các ngươi... thật sự là uổng phí một cái tên hay như thế!