Tô Dương không tin, những khoa học gia có liên quan với Liên Bang ai cũng trong sạch. Nói không chừng cũng chả khác gì với tổ chức Hắc Vũ, chắc còn biết tiết chế một ít, che giấu dưới trướng quân đội.
Thật ra Tô Dương cũng không thèm để ý khoa học gia Liên Bang làm những thực nghiệm tà ác gì sau lưng, dù sao cũng vì tương lai của nhân loại. Nhưng nếu tổ chức muốn dùng thân thể hắn, thì hắn phải để ý đó!
- Yên tâm!
Trần Văn cười nói:
- Chúng ta chính là thu thập một ít số liệu, so sánh coi số liệu của Tô tướng quân với những Ngự Thú Sư còn lại có cái gì bất đồng.
Có thể có cái gì bất đồng?
Trước đây Tô Dương đã hỏi qua hệ thống, bất kể là kiểm tra máu hay hàng mẫu đi nữa, các khoa học gia cũng không thể tìm ra được điểm khác nhau nào.
Không chỉ là Tô Dương, liền bọn Mạc Vân Kiếm, các khoa học gia khác cũng không thể nghiên cứu ra được gen thiên phú của bọn họ.
Nhưng vẫn có một bộ phận khoa học gia nỗ lực nghiên cứu gen và thiên phú của các Ngự Thú Sư. Thành quả thì cơ hồ không có, bởi vì thế giới này đã thoát ly phạm vi của khoa học.
Vậy nên, bị lấy ra chút máu, Tô Dương không phải rất để ý.
- Đến đây đi!
- Được!
Trần Văn hô một tiếng, hơn mười vị nhân viên y tế ăn mặc áo choàng dài trắng mang vô số máy móc đi vào từ ngoài cửa.
- Không phải chỉ lấy chút máu thôi sao?
Tô Dương nghi ngờ nói:
- Sao phải dùng đại trận như vậy thế?
- Giờ Tô tướng quân là Hoàng Cấp Ngự Thú Sư, hiện nay toàn bộ Liên Bang chỉ có ba vị Hoàng Cấp Ngự Thú Sư. Chúng ta cần kiểm tra toàn diện cả người Tô tướng quân, ghi chép mọi chỉ số trên cơ thể ngươi.
Trần Văn vừa cười vừa nói:
- Mạc tướng quân cũng đã làm, những số liệu này mang nhiều lợi ích đối với hệ thống xây dựng sức mạnh cho Ngự Thú Sư của Viện Khoa Học chúng ta.
- Được rồi!
- Liễu phó quan, có thể hay không cũng phối hợp chúng ta kiểm tra một chút?
- Có thể!
Liễu Mộng Vân cũng không cự tuyệt, dù sao Tô Dương cũng đã đồng ý.
Rất nhanh, dưới sự phối hợp của Tô Dương, các nhà nghiên cứu rất nhanh đã có thể lấy được huyết dịch. Nếu Tô Dương không phối hợp thì họ căn bản không thể phá được phòng ngự của hắn.
Sau khi bỏ máu của Tô Dương vào rương trữ đông, Trần Văn lại cười híp mắt hỏi:
- Tô tướng quân, ngài có muốn quyên góp chút tinh dịch không?
- Hả?
Tô Dương ngây ngốc ngẩng đầu nhìn Trần Văn. Yêu cầu này, hắn nằm mộng cũng không nghĩ tới. Liễu Mộng Vân đang rút máu ở một bên cũng nhìn sang.
Trần Văn nghiêm túc nói:
- Cái này cũng là vì khoa học, cũng là vì nghiên cứu!
- Mạc tướng quân cũng đã từng hiến rồi?
- Đương nhiên Mạc tướng quân đã từng hiến, Từ nguyên soái cũng đã từng cho, đại đa số Liên Bang cao tầng lúc trẻ đều đã hiến qua. Toàn bộ Vương Giả cấp Ngự Thú Sư của Vân Quốc Liên Bang, ai chúng ta cũng xin bọn họ quyên hiến!
Trần Văn khẽ cười nói:
- Nhưng ta thấy Tô tướng quân nhất định phải hiến đấy, xem như là cống hiến cho Liên Bang chúng ta!
- Cống hiến? Ta cảm thấy mẫu máu cũng đủ rồi!
- Không chỉ cho nghiên cứu, có một số phu thê hiếm muộn nếu tìm chúng ta xin giống, viện Khoa Học chúng ta đều sẽ xem xét trợ giúp bọn họ.
Trần Văn nghiêm túc nói:
- Tô tướng quân hiện tại gần 19 tuổi, thân thể lại tốt, thiên phú lại cao, thực lực lại mạnh, đang ở thời kỳ tốt nhất.
- Trần viện trưởng, ngươi để ta suy nghĩ một tí vậy!
Trần Văn nói không sai, nhưng Tô Dương vẫn là cảm giác có chút kỳ cục.
Vì vậy hắn định kéo dài, chờ hắn chạy đến Bắc Quân Bộ, đám người Viện Khoa Học này sẽ không tìm được hắn.
- Sẽ không phải là không được chứ?
.