Ban nãy, lúc Tô Dương xuất thủ, hắn đã cảm nhận được năng lượng tinh thần mạnh đến kinh khủng, hắn không biết mình có thể vượt qua được nó hay không.
Hỏa Không không động, thuộc hạ của hắn lại càng không dám động, bởi vì bọn họ chúng càng không biết Tô Dương đã làm thế nào.
- Thời buổi nào rồi mà các ngươi còn có cái kiểu kỳ thị đó? Hay là rảnh rỗi quá không có gì để làm đúng không? Có cần ta giúp các ngươi thêm chút khó khăn không?
Tô Dương cau mày nói:
- Ta là mang thiện ý tới đây!
Thiện ý cái quỷ! Vừa giết xong nhiều cường giả của Hỏa Dịch quốc bọn họ như vậy, tính là thiện ý cái gì? Thiện ý nắm đấm à?
Hay là thiện ý đồ đao?
Bạo Phong Chi Ưng đột nhiên ngưng tụ ra một đạo Phong Nhận, Phong Nhận đó bắn về phía Hỏa Không với tốc độ và lực lượng kinh khủng!
Tốc độ kỹ năng của Bạo Phong Chi Ưng đương nhiên vượt qua tốc độ phi hành của nó, thậm chí sắp vượt qua cả điện xẹt!
Tuyệt đối là Hoàng Cấp Sủng thú! Tuyệt đối là Hoàng Cấp Ngự Thú Sư!
Hỏa Không trợn mắt, sắc mặt đại biến, cũng theo bản năng phát động kỹ năng không gian thuấn di. Nhiều năm kinh nghiệm chiến tranh nói cho hắn biết, dưới tình huống như vậy, chỉ có kỹ năng không gian thuấn di mới có thể giúp hắn giữ được tính mạng dưới loại Phong Nhận kinh khủng này.
Nhưng đúng lúc đó, Hư Không Du Linh quấn quanh hông Tô Dương nhẹ nhàng chấn động một chút. Hỏa Không tuyệt vọng phát hiện, không gian thuấn di của hắn vô hiệu!
- Di chuyển!
- Nhanh di chuyển!
- Làm sao có khả năng!
Hỏa Không cùng Sủng thú Không gian hệ của hắn hoảng sợ phát hiện, không gian chung quanh dường như đã đọng lại!
Hoảng sợ đến tuyệt vọng, nhìn Phong Nhận khổng lồ đó, Hỏa Không như thấy được cái chết của mình.
Sau khi có được Sủng thú Không gian hệ, Hỏa Không đắc ý vô cùng, có nằm mơ hắn cũng không nghĩ đến mình lại chết trong tay một vị Ngự Thú Sư thần bí nhanh như vậy.
Kỹ năng Không Gian Phong Tỏa đến từ Sủng thú Không gian hệ kia thật sự quá khủng bố, mặc dù kỹ năng này mới đạt đến cấp bậc Hi hữu, nhưng vẫn là khắc tinh của Hung thú Không gian hệ!
- Mở mắt được rồi.
Bên tai Hỏa Không truyền đến âm thanh bình thản của Tô Dương.
Hắn mở mắt, ngơ ngác nhìn Tô Dương đang đứng trên lưng Bạo Phong Chi Ưng, nửa ngày vẫn chưa lấy lại được tinh thần.
Hắn... hắn vẫn còn sống!
Ngay từ đầu Tô Dương đã không có ý định giết Hỏa Không, hắn chỉ muốn tới nói chuyện. Chẳng qua, có mấy kẻ miệng hơi thối một chút.
- Hiện tại, ngươi hiểu chưa?
Tô Dương nhẹ giọng hỏi.
- Đã hiểu!
Bây giờ cái gì Hỏa Không cũng hiểu, cho dù không hiểu, hắn cũng phải tỏ ra mình rất hiểu.
- Vậy bây giờ chúng ta đã có thể nói chuyện tử tế với nhau rồi chứ?
Hỏa Không liên tục gật đầu:
- Nói chuyện! Đương nhiên là nói chuyện!
Đánh cũng đánh không lại, không nói chuyện sao được? Quỷ mới dám không nói chuyện!
Hỏa Không đã biết, nhất định Tô Dương sở hữu một con Sủng thú Không gian hệ cường đại, hắn xoa mồ hôi lạnh trên trán, nói:
- Các hạ, nơi đây không tiện nói chuyện, chúng ta đổi sang nơi khác nhé?
- Có thể!
Trong cung điện Hỏa Dịch quốc, Giai Tư, Tô Dương, Mặc Y, Đường Huyền Huy và Đường Nguyệt đang ngồi trong đại sảnh được trang hoàng hoa lệ. Bọn họ có thể nghe thấy tiếng gầm gừ của Hỏa Không:
- Đều chết hết rồi sao? Còn đứng ngây đó làm gì? Nhanh, nhanh chuẩn bị cafe cho khách!
Mấy phút sau, Hỏa Không đi vào phòng khách, theo sau hắn là bốn hầu gái tóc vàng, hắn phân phó các nàng rót cafe cho đám người Tô Dương.
Nhìn bộ dáng hắn như vậy, một chút cũng không nhìn ra phong thái chủ nhân một nước ở đâu, ngược lại càng giống như quản gia của đám người Tô Dương hơn. Khi đám hầu gái lui ra, Hỏa Không đứng ở một bên, lo lắng bất an, ngồi cũng không dám ngồi.
Tô Dương nhấp một ngụm cafe, cảm giác mùi vị cũng không tệ lắm.