Đường Thiên thận trọng hỏi:
- Không biết tiền bối là cường giả của quốc gia nào?
Các thế lực trên Hoàng Kim đại lục cực kỳ phức tạp, hiểu rõ thân phận Tô Dương, biết được thế lực hoặc tín ngưỡng của Tô Dương, hắn mới có thể giao lưu ổn thỏa với Tô Dương, nếu không, rất dễ phạm vào kiêng kị của đối phương, dù cho đối phương dường như đang nói tiếng Vân quốc.
- Vân quốc, Vân quốc Liên Bang!
- Cái gì?
Đường Thiên trợn to hai mắt, không thể tin nổi nhìn Tô Dương.
Không chỉ là Đường Thiên, rất nhiều Ngự Thú Sư và dân thường bên trong Lạc Thành nghe được Tô Dương nói thế, cũng dùng ánh mắt khó tin nhìn Tô Dương.
Cái tên ấy, hầu hết tất cả bọn họ đều nhớ rõ như in!
- Tiền bối, chẳng lẽ ngươi đang nói đùa?
Đường Thiên nuốt nước miếng một cái.
- Vân quốc xa như vậy, sao ngươi có thể đến từ đó chứ?
- Ta có cần phải lừa ngươi không?
- Không...
Đường Thiên suy nghĩ một chút, phát hiện đối phương thật sự không có lý do để gạt mình, con Sủng thú kia của đối phương đã đủ để tiêu diệt cả Lạc Thành bọn họ rồi.
- Tiền bối, chỗ này không tiện nói chuyện, nếu như ngươi không ngại, mời ngươi đến phủ thành chủ một lần, để chúng ta được làm trọn đạo chủ nhà?
Khá lắm!
Tô Dương cảm thấy người này ăn nói còn văn vẻ hơn hắn nhiều.
- Được!
Tô Dương thu hồi Bạo Phong Chi Ưng, mang theo Giai Tư rơi xuống trước mặt Đường Thiên.
- Mời vào bên trong!
- Mời.
Tô Dương vừa tiến vào phủ thành chủ, tiếng cảnh báo phòng không trong Lạc Thành lập tức ngừng lại, chính thức tuyên bố giải trừ cảnh báo. Nhưng dù cảnh báo đã được giải trừ, vẫn có rất nhiều người dân Lạc Thành đứng yên tại chỗ.
Có Ngự Thú Sư hỏi:
- Các ngươi nói xem, những gì vị cường giả kia nói là thật sao?
Hắn thật sự đến từ nơi đó?
- Không biết!
- Thật sự là quá xa!
- Làm sao có thể có người vượt qua đại dương được chứ?
- Nhưng đối phương thật sự không có lý do gì để lừa chúng ta nha!
- Hai vị tiền bối, mời các ngươi ngồi!
Bên trong phòng khách sang trọng, Tô Dương và Giai Tư ngồi xuống ghế bên tay phải, hai người giúp việc chạy đến, dâng trà cho bọn họ.
Lúc này, Đường Thiên đã nhịn không nổi nữa.
- Hai vị tiền bối, các ngươi thật sự đến từ Vân quốc Liên Bang?
Kỳ thực, Đường Thiên đã tin được một chút. Một cường giả lợi hại như Tô Dương, nếu không phải đến từ bên ngoài, thì không có lý gì mà Đường Thiên lại không biết.
- Ừ, Tô Dương gật đầu.
- Chúng ta đều đến từ Vân quốc Liên Bang?
- Vân quốc Liên Bang thế nào?
Tâm trạng Đường Thiên có chút phức tạp. Từ nhỏ hắn đã được sinh ra ở đại lục này, khi ấy, Hoàng Kim đại lục đã cắt đứt với Vân quốc Liên Bang hơn hai trăm năm. Rất nhiều chuyện của Vân quốc Liên Bang đều là thông qua đọc sách hoặc từ trong miệng thế hệ trước ở gia tộc mới biết được, nên cảm giác của hắn đối với Liên Bang, là vừa thân thiết vừa xa lạ, mang theo một chút ước ao và mơ mộng.
- Còn tốt, có thể miễn cưỡng duy trì cục diện!
- Miễn cưỡng duy trì cục diện?
Đường Thiên có chút không hiểu rõ ý trong lời nói của Tô Dương, hắn muốn được biết càng nhiều hơn.
Dù sao đã 300 năm trôi qua, Tô Dương và Giai Tư là nhóm đầu tiên từ đại lục khác đến Hoàng Kim đại lục làm khách, hơn nữa, còn có chung nguồn gốc với tổ tiên của Đường gia.
Giai Tư ở bên cạnh giải thích:
- Thật ra Vân quốc Liên Bang rất tốt, ba trăm năm nay lãnh thổ Liên Bang không hề thay đổi.
- Vẫn là một khối?
Giai Tư gật đầu:
- Đương nhiên!