Tóm lại, Tần Hưng Hướng này coi như không tệ!
Liễu Mộng Vân đơn giản kết luận.
- Có đạo lý!
Tô Dương bất đắc dĩ gật đầu:
- Vậy trước tiên cứ để chúng như vậy, nếu thật sự không được thì ta sẽ giúp Tiểu Tiểu!
- Yên tâm, vấn đề không lớn, Tần gia không dám đắc tội ngươi.
Tần Bằng Trình cho Tần Hưng Hướng cùng Tiểu Tiểu tự do yêu đương, thật ra trong lòng cũng vẫn lưu ý!
- Vậy trước tiên cứ thế! Tô Dương cũng chỉ có thể thuận theo tự nhiên.
Ổ trong nhà hai ngày, Tô Dương vẫn là mang theo Liễu Mộng Vân rời khỏi Xương Võ Thành trở về Đông Nam Quân Bộ Chương Hải Thành.
ỗ Chương Hải Thành đợi một ngày, sau khi ăn một bữa cơm với Tiền Hải Long, Tô Dương mang theo Liễu Mộng Vân trở lại Đại Tiều Thành.
Ổ Đại Tiểu Thành ba ngày, Tiền Hải Long phái tới tân thành chủ Lưu Ngôn của Đại Tiểu Thành đến đây thay chức vị của hắn.
Lưu Ngôn cũng là lão bằng hữu của Tô Dương, công tác bàn giao phi thường nhanh.
Vẻn vẹn chỉ tốn hai ngày, Lưu Ngôn cơ bản liền nắm giữ rõ ràng tình huống Đại Tiều Thành. Tin tức thành chủ Đại Tiều Thành Tô Dương từ chức cũng bắt đầu được truyền ra.
Hắn còn chưa đi, trước đại lâu thành chủ của Đại Tiều Thành tụ tập mấy ngàn bình dân, Phó Thành Chủ không thể không phái ra quân đội duy trì trật tự.
Sự tình đến loại trình độ này, Tô Dương không ra mặt cũng không được.
Một ông lão đi tới hỏi:
- Thành Chủ Đại Nhân, ngươi đừng đi có được không, ngươi ở lại Đại Tiều Thành đi!
Nhìn những bình dân bị quân đội ngăn cản dõi đôi mắt trông mong nhìn hắn, chờ đợi hắn trả lời và đám Thành Vệ Quân cũng nhìn như vậy, Tô Dương chỉ có thể thở dài nói:
- Liên Bang có quân lệnh, trong thời gian nhất định phải chạy tới Bắc Quân Bộ nhậm chức!
Lúc này, đương nhiên chỉ có thể đội nồi cho tổng quân bộ. Tổng quân bộ không phải chính là dùng để cõng nồi sao? Chuyện lớn chuyện nhỏ, đều có thể cho bọn họ đội nồi.
Lúc này, Liễu Mộng Vân cũng đứng dậy:
- Các vị, xin lỗi, Bắc Quân Bộ gần đây không được bình yên. Tô tướng quân cũng vì chức trách của mình, nhất định phải đến Bắc Quân Bộ. Thành chủ tân nhậm của Đại Tiểu Thành là Lưu thượng tá, cũng là một vị Vương Giả cấp cường giả kinh nghiệm phong phú. Có hắn ở đây nhất định có thể đảm bảo an toàn cho Đại Tiều Thành, các vị đừng lo... xin các vị hãy trở về đi!
Uy vọng của Liễu Mộng Vân ở Đại Tiều Thành cực cao, không chút nào thua kém Tô Dương.
Có nàng trấn an, tâm tình các bình dân Đại Tiều Thành rất nhanh ổn định lại. Những bình dân này cũng biết, quân lệnh Liên Bang, không có khả năng thay đổi.
Lúc này, có một cô bé năm sáu tuổi có chút gầy yếu và bẩn thỉu chạy ra từ trong đám đông, chân nhỏ chạy hai ba bước đến trước mặt Tô Dương.
Cô bé chào Tô Dương theo nghi thức quân đội trông có hơi khôi hài.
- Tướng quân ca ca!
Vài tên Thành Vệ Quân chạy tới lại bị ánh mắt Tô Dương ngăn lại.
- Có chuyện gì không?
- Ngươi thật phải đi sao?
- Phải đi!
Tô Dương gật đầu.
Dù cho tiểu cô nương có khóc lóc thì cũng không lay động được quyết tâm của Tô Dương, còn có mệnh lệnh của Tổng quân bộ.
- Ca ca, cái này tặng cho ngươi!
Tiểu nha đầu khóc, lấy ra từ trong lòng ngực hai con ốc biển xinh đẹp to bằng nắm tay người.
- Mẹ ta nói, nếu như không phải có tướng quân ca ca, còn có tỷ tỷ kia, chúng ta không sống được tới hôm nay, đây là đôi ốc biển xinh đẹp nhất ta tìm được.
Hai con ốc biển đều rất đẹp, ánh lên quang mang xanh thắm dưới ánh mặt trời.
Tô Dương nhận thức chúng nó, là Hung thú ốc biển cấp thấp trong biển sâu, rất hiếm thấy ở vùng duyên hải, cũng không có giá trị gì, bình thường đều dùng làm trang sức.
- Muốn tặng cho ta sao?
- Ừm!
Tiểu nha đầu gật đầu:
- Một cái là tặng cho Phó quan tỷ tỷ, nhưng nhìn nàng khá hung dữ, ta hơi sợ....
Tiểu nha đầu lí nhí, ngượng ngùng nói.