Một Ngự Thú Sư bình thường tuyệt đối không có có được năng lực khống chế Sủng thú giống như Tô Dương. Ví dụ như Bạo Phong Chi Ứng, Đại Địa Bạo Hùng, Bạo Tạc Viêm Ma, Địa Ngục Huyết Đằng Hoa, Hư Không Du Linh... bất kì con nào cũng có thể khiến một Ngự Thú Sư bình thường phải sứt đầu mẻ trán. Thậm chí có khi ngay cả Thất Thải Mê Huyễn Điệp bọn họ cũng không giải quyết nổi.
Tô Dương có thể khiến bọn chúng nghe lời, có thể vì bọn chúng là do Tô Dương một tay bồi dưỡng ra, cũng có thể vì bọn chúng có được rất nhiều chỗ tốt từ Tô Dương.
Giai Tư uất ức nói:
- Tô tướng quân, cái này rất buồn cười sao? Ta cảm thấy không đáng cười chút nào!
Nàng luôn cảm thấy, mâu thuẫn giữa hai Sủng thú của mình chính là do Tô Dương khơi mào ra!
- Xem, hình như tiểu hồ ly gặp phải phiền phức to rồi!
Giai Tư nhìn sang, không biết từ lúc nào, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một vầng trăng màu xanh thẫm.
Cửu Vĩ Yêu Hồ vẫn không cam lòng, nó tiếp tục dùng kỹ năng công kích Tinh thần hệ mấy lần, nhưng kết quả hầu như đều không có tác dụng gì với Kim Lân Mỹ Nhân Ngư.
Mà Kim Lân Mỹ Nhân Ngư cũng nhân dịp này ngưng tụ ra một quả thủy cầu khổng lồ cực kỳ khủng bố. Quả thủy cầu này gần như lớn bằng một thành phố, dưới ánh sáng mặt trời, nó giống như một vầng trăng màu xanh thẫm, đã vậy còn đang điên cuồng xoay tròn!
Kim Lân Mỹ Nhân Ngư chui vào trong thủy cầu, lẳng lặng nhìn Cửu Vĩ Yêu Hồ.
- Xoáy Nước!
Hàng loạt thủy long dữ tợn đáng sợ từ trong thủy cầu chui ra ngoài, điên cuồng nhằm về phía Cửu Vĩ Yêu Hồ, đối mặt với mười mấy con thủy long, Cửu Vĩ Yêu Hồ cảm nhận được áp lực cực lớn.
- MỊ Hoặc!
Nhưng mà Kim Lân Mỹ Nhân Ngư đã nhắm mắt lại từ sớm, nó đã quá quen thuộc với năng lực của Cửu Vĩ Yêu Hồ rồi.
Đương nhiên, mị hoặc của Cửu Vĩ Yêu Hồ không phải nhắm mắt lại là có thể hoàn toàn phòng ngự được, nhưng ít ra có thể cản bớt sức ảnh hưởng, cộng thêm khoảng cách giữa hai bên, thủy cầu có khả năng phòng ngự rất tốt, ưu thế khi cùng giới, rồi thêm kháng tính Tinh Thần Thần Thoại cấp, tất cả những điều này giúp Kim Lân Mỹ Nhân Ngư thất thần ở trong phòng ngự thủy cầu khổng lồ, không để cho Cửu Vĩ Yêu Hồ có bất kì cơ hội thừa dịp nào.
Mười mấy con thủy long vẫn gầm thét như cũ, chúng kéo theo thủy thế mênh mông nhằm về phía Cửu Vĩ Yêu Hồ. Cửu Vĩ Yêu Hồ phẫn nộ há miệng, phun ra hỏa diễm yêu dị đỏ rực.
Thủy và hoả công kích nhau giữa không trung. Hai bên đều không hề né tránh, cứ vậy mà giằng co lẫn nhau, trong không khí nồng nặc thủy khí, rốt cuộc sau hai phút, mấy chục con thủy long gào lên một tiếng, một lần hành động đột phá hỏa diễm yêu dị.
Oanh!
Một hồi đất rung núi chuyển. Cửu Vĩ Yêu Hồ chật vật nhảy ra từ trong sóng nước, da lông xinh đẹp màu lửa bây giờ ướt nhẹp, dán sát vào người.
Thời điểm mấu chốt, Cửu Vĩ Yêu Hồ sử dụng vách chắn Tinh Thần, miễn cưỡng bảo toàn bản thân khi bị thủy long đánh trúng.
Nhưng ngay sau đó, nó bất chợt ngẩng đầu, chỉ thấy thủy thương vô tận bắn tới.
Hai phút phía sau, Giai Tư rốt cuộc không nhìn nổi nữa.
- Thắng bại đã rõ, mau ngừng tay!
Cửu Vĩ Yêu Hồ lớn tiếng hô:
- Ta không có bại!
Ai nấy đều thấy được, nó đã là nỏ mạnh hết đà. Thuộc tính bị Kim Lân Mỹ Nhân Ngư khắc chế đến sít sao, cơ hồ không có kẽ hỡ để trở mình.
Kim Lân Mỹ Nhân Ngư nhìn về phía Tô Dương, Tô Dương gật đầu với nó.
Giai Tư nhỏ giọng nói:
- Tiểu Cửu, thua chính là thua!
Cửu Vĩ Yêu Hồ ngẩng đầu, nhìn Kim Lân Mỹ Nhân Ngư trốn trong thủy cầu xanh thẫm khổng lồ, nó căm hận nhếch nhếch miệng, cuối cùng vì thể lực tiêu hao quá nhiều và thân thể trọng thương, nó ngã xuống.
- Đánh không tồi, làm rất đẹp!