Tô Dương cười cười, hai chân bắt chéo, nhìn thoáng qua Giai Tư đứng bên cạnh nói:
- Giai Tư là một thiên tài, thực lực hiển nhiên không tệ.
- Vây Tô tướng quân...
Tô Dương hài hước nói:
- Mạnh hơn nàng một chút. Nếu không bây giờ người đang ngồi là nàng mới đúng!
Giai Tư lại chen vào một câu:
- Tô tướng quân mạnh hơn ta nhiều, có khi một trăm người như ta cũng không đủ cho Tô tướng quân giết.
Đây là những lời tâm huyết của Giai Tư. Tô Dương không chỉ có đẳng cấp cao, mà Sủng thú trong tay hắn con nào con nấy đều mạnh đến không tưởng tượng nổi.
- Ông cố nội à, thực lực của Tô tướng quân ở trên Vương Giả cực phẩm.
Đường Nguyệt nói.
- Ngài hiểu rồi chứ?
- Hiểu rồi.
Hoàng Đế Đường quốc nuốt nước miếng.
- Không nghĩ tới, không nghĩ tới trên đời này lại có một cường giả tuyệt thế như Tô tướng quân đây. Ắt hẳn Vân quốc Liên Bang rất mạnh.
- Bên các ngươi quá loạn!
Tô Dương nhịn không được, nói:
- Rõ ràng bị Hung thú đánh không ngóc đầu lên được, mà vẫn có thời gian loạn chiến!
Nói thật, trước khi đến đây, Tô Dương vẫn ôm ảo tưởng về sức chiến đấu của Ngự Thú Sư ở Hoàng Kim đại lục này.
Trước đại tai biến, Kim quốc cùng Vân quốc là hai thái cực của thế giới này, nhưng giờ nhìn lại, Kim quốc còn chưa Hoàng cấp Ngự thú sư.
Nếu chưa từng xuất hiện Hoàng cấp Ngự Thú Sư thì cũng thôi, nhưng ngay cả thực lực tổng hợp của bọn họ cũng thua xa Vân quốc Liên Bang. Tô Dương cảm thấy, vấn đề lớn nhất rất có thể là do nhiều quốc loạn chiến!
Muốn bồi dưỡng ra càng nhiều Ngự Thú Sư cường đại, quả thực rất cần có chiến tranh để tôi luyện, nhưng nhiều quá thì hóa dở.
Chiến tranh giữa các quốc gia quá nhiều, đổ máu quá nhiều, chỉ khiến số lượng Ngự Thú Sư vốn đã ít nay càng thêm thưa thớt.
Ngự Thú Sư ít đi, lực lượng chống đỡ Hung thú giảm xuống, kéo theo số lượng dân thường sụt giảm, số lượng Ngự Thú Sư được sinh ra trong mỗi một thời đại cũng sẽ giảm, một tuần hoàn cực kỳ ác tính!
- Haizz! l Hoàng Đế Đường quốc nặng nề thở dài một hơi.
- Tô tướng quân, ngươi có chỗ không biết, ta thật sự không muốn phát sinh chiến tranh chút nào, nhưng trên mảnh đại lục này, tín ngưỡng và chủng tộc quá khác biệt, bọn họ không muốn hợp lại với nhau. Riêng phương diện tín ngưỡng, trước khi đại tai biến xảy ra, hầu hết người Kim quốc đều tin giáo, sau khi đại tai biến xảy ra, mọi người thấp thỏm lo âu, quy mô nhân số tín ngưỡng tôn giáo càng lớn hơn, đồng thời cũng trở nên đa dạng hơn. Rất nhiều tôn giáo, giáo phái đều cho rằng người khác là dị đoan, mỗi ngày đánh Thánh Chiến!
Tô Dương gật đầu:
- Ta hoàn toàn hiểu được, cảm giác dường như bọn họ rất nhàm chán!
Hoàng Đế Đường quốc bất đắc dĩ nói:
- Đương nhiên, ở trong mắt người khác, Đường Quốc chúng ta càng kỳ lạ...
- Sao lại kỳ lạ?
- Chúng ta không hề tin bất kì tôn giáo nào.
- Thế thì cũng đúng thôi.
Tô Dương cười ha ha nói.
- Lúc muốn có con thì đi bái lễ Quan Âm, muốn kiếm tiên thì đi tìm tài thần... nên bọn họ cũng không hiểu chúng ta lắm.
- Đúng vậy!
- Trước khi ta kết hôn, mẹ ta sợ ta không kiếm được vợ, còn đi tìm thầy bói tính quẻ nhân duyên cho ta nữa là.
Tô Dương cũng thừa nhận chuyện này.
- Tô tướng quân, ngươi thực sự tình nguyện trợ giúp chúng ta?
- Đương nhiên!
Tô Dương hời hợt nói.
- Thật ra vấn đề cũng không lớn, cứ xóa sổ Hỏa Dịch quốc kia là xong!
Hoàng Đế Đường quốc nhẹ nhàng hít sâu một hơi.
Ba người nhìn về phía Tô Dương, vẻ mặt Tô Dương nhẹ nhàng bình thản, giống như việc tiêu diệt Hỏa Dịch quốc đơn giản như tiêu diệt một tòa thành trì vậy. Bọn họ lại nhìn sang Giai Tư phó quan, Giai Tư phó quan cũng chăm chú gật đầu, giống như nàng thật sự tin tưởng vào thực lực Tô Dương.
Người chưa từng thấy qua thực lực thật sự của Tô Dương, chưa rõ những chiến tích của hắn, hiển nhiên rất khó tưởng tượng nổi rốt cuộc Tô Dương mạnh đến mức nào!
- Tô tướng quân thật sự có thực lực tiêu diệt Hỏa Dịch quốc?