Liễu Mộng Vân có thể cảm nhận được, bên trong vài toà tiểu băng sơn có năng lượng dao động. Núi băng không phải hình thành tự nhiên mà là do Sủng thú tạo nên.
Liễu Mộng Vân lẩm bẩm nói:
- Tuyết tướng quân thích băng tuyết sao?
- Chắc là con Sủng thú kia của Tuyết tướng quân thích băng tuyết.
Lô Dương cảm khái nói.
- Trước đây khu vực này là núi băng, còn cao hơn toà nhà Bắc quân bộ, thỉnh thoảng còn có tuyết bay, nhưng từ khi Sủng thú chủ chiến của Tuyết tướng quân kia chết trận, nơi đây bắt đầu hòa tan!
Tô Dương không nói gì.
Làm một danh tướng trấn thủ phương Bắc, tay cầm trọng quyền thì sở thích nho nhỏ này cũng nên được thỏa mãn.
Hắn thuận miệng hỏi:
- Con Hàn Băng Tuyết Nữ kia sao?
Hàn Băng Tuyết Nữ, tiềm lực trưởng thành đạt tới Hoàng Cấp, một loại Sủng thú Băng Tuyết hình người đặc thù ở Bắc Bộ Vân quốc Liên Bang.
Ở phương Bắc có hai chủng Sủng thú Băng Tuyết hệ tuyệt mỹ hình người, các Ngự Thú Sư lúc nào chẳng thảo luận say sưa. Một là Hàn Băng Tuyết Nữ, một loại khác chính là Băng Nguyệt Tinh Linh.
Thậm chí từ phương diện khác mà nói, Hàn Băng Tuyết Nữ giống người hơn Băng Nguyệt Tinh Linh.
Người thường sẽ rất khó phân biệt từ vẻ bề ngoài giữa Hàn Băng Tuyết Nữ cùng phụ nữ nhân loại. Hơn nữa, so sánh với Hung thú khác, trong rất nhiều Hung thú, Hàn Băng Tuyết Nữ có tiếng thân thiện.
Ba trăm năm qua, trong ghi chép của Liên Bang, quân đội phương Bắc có ba lần gặp phải Hàn Băng Tuyết Nữ Hoàng Cấp.
Kết quả Hàn Băng Tuyết Nữ chỉ ra tay một lần, còn là quân đội Liên Bang động thủ trước.
Trong lịch sử Bắc quân bộ ba trăm năm qua chỉ có hai lần Hàn Băng Tuyết Nữ được ghi chép đầy đủ. Khái niệm thân thiện này được nêu ra bởi vì tướng mạo chúng cực kỳ giống người và “tốt bụng"
Điều này dẫn đến hai trăm năm gần nhất, Bắc Bộ Liên Bang lưu truyền không ít câu chuyện tình yêu giữa Hàn Băng Tuyết Nữ cùng nhân loại.
Con người ấy mà, điên cuồng thật sự. Dù cho ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, sinh mệnh cũng không thể bảo đảm nhưng không thể xoá đi những suy nghĩ dơ bẩn, nhất là những tên đàn ông biến thái kia. Là người là quỷ là thần là ma là trùng là thú là ngư đều muốn làm như vậy!
Còn Băng Nguyệt tinh linh, nó và Hàn Băng Tuyết Nữ đều cực kỳ hiếm thấy, nhưng tính khí không tốt như vậy...
Nền tuyết rất mềm mại, rõ ràng có dấu hiệu bị hòa tan. Bắc Băng Thành cũng không phải Cực Bắc Chi Địa suốt năm bị băng tuyết bao trùm. Hàn Băng Tuyết Nữ của Thiên Thành Tuyết lúc chết trận cũng chỉ có thực lực Vương Giả, chỉ cần là tuyết, cuối cùng sẽ hòa tan.
- Ở kia!
Leo lên một tòa núi tuyết nhỏ, Lô Dương chỉ xuống một lều tuyết phía dưới nói:
- Hiện tại Tuyết tướng quân ở đó.
Lều tuyết Tuyết Thiên Thành ở rất giống nhà tuyết của người Eskimo mà Tô Dương từng thấy trên TV, thoạt nhìn cũng rất chật hẹp, nằm ở bên trong chắc xoay người còn khó khăn. Rất khó tưởng tượng một vị trung tướng Liên Bang lại ở một căn lều tuyết, bên cạnh còn có một toà núi tuyết nhỏ hơi nhô lên.
Tô Dương hít mũi một cái, ngửi thấy mùi xác Hung thú Băng Tuyết hệ. Hắn biết đại khái bên trong chôn cái gì.
Lời đồn đãi kia có thể là thực sự!
Hạ Na nhịn không được khẽ nói:
- Ngủ ở phòng tuyết trong khuôn viên biệt thự thế này, đây là giàu nên tùy hứng à?
Liễu Mộng Vân trừng Hạ Na, Hạ Na nhanh chóng che miệng, biểu thị mình biết, ngoan ngoãn quản được miệng của mình.
Cũng đúng lúc này, trong lều tuyết, một vị lão giả cao gầy hơi gù mặc quân phục chui ra ngoài. Hắn nhìn phía Tô Dương, hơi gật đầu.
Cách hơn trăm mét, Tô Dương đều có thể nhận thấy lão giả suy yếu và già nua.
Mà cũng đúng, Tuyết Thiên Thành chỉ trẻ hơn Mạc Vân Kiếm một chút, Mạc Vân Kiếm đột phá đến Hoàng Cấp còn Tuyết Thiên Thành chắc cả đời này cũng không có cơ hội.
- Chúng ta đi thôi!
Nghĩ tới đây, Tô Dương nặng nề thở dài một hơi.
- Tuyết tướng quân!
Tuyết tướng quân quan sát Tô Dương một chút nói:
- Là Tô tướng quân, ngươi quả nhiên rất trẻ!
- Ngươi quá khen!