Tô Dương dùng ngón cái lau đi nước mắt trên mặt nó, nhẹ nhàng hỏi:
- Làm sao vậy? Không nên vui vẻ sao? Khóc cái gì?
- Ta chỉ là kích động! Kích động!
Dù đang kích động, Mỹ Nhân Ngư vẫn không mở mắt.
Tô Dương cười nói:
- Có thể mở mắt rồi. Bây giờ ngươi có thể tìm con hồ ly kia cho nó một trận, ắt hẳn nó không đánh lại ngươi đâu.
Hiện tại, xem như Kim Lân Mỹ Nhân Ngư đã thuộc về hắn, giúp Sủng thú của mình vui vẻ đương nhiên là trách nhiệm của chủ nhân! Vì để cho Kim Lân Mỹ Nhân Ngư vui vẻ, con hồ ly kia phải hi sinh một chút cũng là nên nha!
Mỹ Nhân Ngư mở mắt, nhào thẳng vào trong lòng Tô Dương, Tô Dương do dự một chút, cuối cùng vẫn ôm lấy đối phương.
Mỹ Nhân Ngư là Hung thú máu lạnh, thân thể mềm mại, có hơi lành lạnh, nhưng vấn đề không lớn. Thứ duy nhất làm hắn mất hứng chính là hai mảnh vỏ sò của Mỹ Nhân Ngư, chúng hơi cứng rắn khiến ngực hắn khó chịu.
Chờ Mỹ Nhân Ngư buông Tô Dương ra, quần áo của hắn đã ướt hơn một nửa, có thể mơ hồ nhìn thấy cơ ngực và cơ bụng cường tráng của hắn, nếu như nói phụ nữ là thủy tố, như vậy Mỹ Nhân Ngư phỏng chừng chính là hồng thủy dâng trào!
Mỹ Nhân Ngư lưu luyến nhìn thoáng qua quần áo ướt sũng của Tô Dương, tâm niệm vừa động, độ ẩm trên quần áo bị lấy đi, quần áo khô lại như cũ.
Tô Dương nói:
- Chúng ta trở về thôi!
Mỹ Nhân Ngư gật đầu, đang muốn bằng lòng, lại đột nhiên đứng bất động tại chỗ.
- Làm sao vậy? Còn có chuyện gì sao?
Kim Lân Mỹ Nhân Ngư thấy Tô Dương nhìn mình liền vội vàng nói:
- Chủ nhân, ngươi xoay qua chỗ khác, không nên nhìn!
- Không nên nhìn cái gì?
Lúc này, thân thể Tiểu Ngư mềm nhũn ngã xuống đất, nhưng lần này không cần Tô Dương dìu nó, nó đã được một đám sóng nước nâng lên.
- Chủ, chủ nhân, ngươi... đừng nhìn!
Tiểu Ngư nằm cuộn mình trên sóng nước, trong giọng nói dồn dập mang theo chút đau đớn, cái đuôi cá vàng óng của nó bắt đầu đong đưa kịch liệt., thân thể nằm trên sóng nước run lên bần bật.
- Ngươi làm sao vậy? Có vấn đề gì thì nói cho ta biết, ta giúp ngươi giải quyết!
Tô Dương nhìn dáng vẻ đau đớn của nó, sao có thể vờ như không thấy? Dù nói thế nào cũng là Sủng thú của hắn mà?
- Quay... quay qua...
Tiểu Ngư lời còn chưa nói xong đã đau đớn hét thảm, Tô Dương đang muốn hỏi Hệ thống rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, đã thấy cái đuôi vàng óng của nó đột nhiên xẻ tà! Thật giống như có một thanh đao vô hình xẻ đôi cái đuôi nó ra.
Nhưng không thấy chút máu nào.
- Có sao không?
Dường như Tô Dương đã rõ, rốt cuộc Kim Lân Mỹ Nhân Ngư là bị làm sao.
- Không muốn...
- Không muốn cái gì?
Chờ đến khi mọi thứ kết thúc, Kim Lân Mỹ Nhân Ngư đã khôi phục đuôi cá. Tô Dương cảm giác, có thể cả đời này hắn cũng không quên được cảnh tượng mà mình mới vừa thấy.
Trong truyền thuyết, khi Mỹ Nhân Ngư trưởng thành đến giai đoạn nhất định liền có thể có "đôi chân" tương tự con người. Tô Dương cho rằng, đây chỉ là truyền thuyết, nhưng ngày hôm nay hắn đã tận mắt thấy được.
Kim Lân Mỹ Nhân Ngư nằm cuộn trên sóng biển, sắc mặt tái nhợt như mới trải qua một trận ốm nặng, nhưng Tô Dương biết, vấn đề của nó không lớn, chỉ là vừa mới thay đổi, nên thể lực bị tiêu hao nhiều mà thôi.
- Ngươi mới vừa nói không muốn cái gì?
- Ngươi không nên nhìn!
Mỹ Nhân Ngư vùi mặt vào trong đám sóng nước.
Thời điểm Tô Dương mang theo Tiểu Ngư ra khỏi phòng, Giai Tư đang đứng trước cửa sổ nhìn ra xa xa. Cửu Vĩ Yêu Hồ yên lặng ngồi cạnh nàng, lẳng lặng ở bên nàng.
Tô Dương hỏi
- Ngươi đang nhìn cái gì?
Cửu Vĩ Yêu Hồ thấy Tô Dương xuất hiện, nhẹ nhàng cách xa mấy bước, nhưng rõ ràng là nó nhạy cảm quá, vì Tô Dương vốn dĩ không thèm để ý đến nó.
- Xem thành trì.