Bữa tiệc đã định sẽ bắt đầu vào lúc sáu giờ tối, nhưng mới bốn giờ chiều, các cao tầng Lạc Thành đã tới gần hết. Tô Dương đến Lạc Thành đã gây ra động tĩnh quá lớn, rất nhiều người trong bọn họ đều nghe được đoạn đối thọai giữa Đường Thiên và Tô Dương, nên biết được Tô Dương là từ đâu tới.
Bọn họ có thể đoán được đại khái số tuổi và thực lực của Tô Dương. Tuổi thì chắc chắn là không lớn, không quá ba mươi, còn thực lực, đã có thể vượt qua đại dương, áp chế cường giả Lạc Thành, thực lực sao kém được?
Nếu Tô Dương đã đồng ý làm khách ở Lạc Thành, cũng biểu hiện ra thành ý nhất định, cao tầng Lạc Thành không thể không cố gắng chiêu đãi hắn.
Trước cửa yến tiệc, hai cao tầng mang theo người nhà gặp nhau.
- Lưu bộ trưởng, đến sớm vậy sao?
- Chẳng phải ngươi cũng tới rất sớm sao?
- Đã lâu không gặp, bốn cô cháu gái của Lưu bộ trưởng đều lớn như vậy?
- Đúng vậy! Các nàng đều lớn cả rồi!
Lưu bộ trưởng cười cười, sau đó nghi hoặc nhìn thiếu nữ xinh đẹp bên cạnh đối phương, mở miệng hỏi:
- Vị này... hình như là lần đầu tiên ta nhìn thấy!
- Đây là cháu gái họ hàng xa của ta, là một Ngự Thú Sư có thiên phú không tệ. Hôm nay ta đặc biệt dẫn nàng đến để kiến thức các mặt xã hội một chút.
- ỒI Hai vị cao tầng Lạc Thành ngầm hiểu cười cười với nhau. Tất cả mọi người đều hiểu rõ ý tưởng của nhau, nhưng không ai vạch trần. Dù sao lần này đều phải dựa vào may mắn cả. Tuy loại may mắn này khó mà nói trước được, nhưng không ai muốn bỏ qua cơ hội. Nhỡ đâu vị thanh niên trẻ trung mạnh mẽ đến từ Vân quốc Liên Bang kia... e hèm!
Năm giờ năm mươi chiều, cách thời điểm bắt đầu tiệc rượu mười phút, Đường Thiên mang theo một thiếu nữ xinh đẹp đến gõ cửa phòng Tô Dương.
Người mở cửa là Giai Tư.
- Giai Tư phó quan, phiền ngươi thông báo cho Tô tướng quân, gần đến giờ khai tiệc rồi.
- Được rồi!
Tô Dương vừa dẫn theo Giai Tư ra khỏi cửa, liền chú ý thấy thiếu nữ hỗn huyết mỹ lệ đứng phía sau Đường Thiên.
Nàng khoảng hai mươi tuổi, mái tóc dài màu đen, cặp mắt xanh biếc, ngũ quan góc cạnh, da màu vàng nhạt, sở hữu những nét đặc trưng của Hoàng Kim đại lục. Vóc người nàng rất tốt, đồng phục tác chiến căng cứng lên.
- Tô tướng quân, để ta giới thiệu với ngươi một chút, đây là cháu gái ta, Đường Nguyệt.
- Xin chào Tô tướng quân!
Đường Nguyệt chủ động chào hỏi Tô Dương, ánh mắt nhìn Tô Dương tràn đầy hiếu kỳ cùng tôn kính.
- Xin chào.
- Đường Nguyệt là thiên tài ưu tú nhất trong thế hệ trẻ Đường quốc chúng ta, mười chín tuổi đã là Hoàng Kim cấp Ngự Thú Sư!
Tô Dương gật đầu.
Mười chín tuổi trở thành Hoàng Kim thượng phẩm Ngự Thú Sư, quả thực rất ưu tú, nếu đưa tới bất kì quân bộ nào ở Vân quốc Liên Bang cũng là đỉnh cấp thiên tài. Trong toàn bộ Vân quốc Liên Bang, thiên phú như vậy cũng có thể xếp hàng đầu, so với thiên phú của Liễu Mộng Vân thì không thua kém bao nhiêu.
Đường Thiên nghiêm túc nói:
- Đường Nguyệt, vị Tô tướng quân này là tướng quân đến từ Vân quốc Liên Bang, Hoàng Cấp Ngự Thú Sư, siêu cấp thiên tài thật sự. Vị này là Giai Tư, phó quan của Tô Dương, là Vương Giả cực phẩm Ngự Thú Sư. Ngươi nhất định phải học hỏi Tô tướng quân và Giai Tư phó quan thật tốt, không nên ếch ngồi đáy giếng, tưởng thiên phú của mình là rất tốt!
- Con biết rồi ông nội, nhất định con sẽ nỗ lực tu luyện.
Dưới sự hướng dẫn của Đường Thiên, đám người tiến vào hội trường yến tiệc.
Vừa vào hội trường, trên mặt Giai Tư liền lộ rõ ý cười, nàng nhẹ giọng nói bên tai Tô Dương:
- Tô tướng quân, có không ít cô gái xinh đẹp nha! Còn có cả thiếu nữ hỗn huyết nữa, ngươi có muốn thử chút không?
Tô Dương liếc mắt nhìn Giai Tư.
- Yên tâm, ta sẽ không nói cho Mộng Vân tỷ.
Đường Nguyệt tò mò hỏi:
- Giai Tư phó quan, Mộng Vân tỷ kia là vợ của Tô tướng quân sao?
- Đúng rồi!
Giai Tư cười nói.
- Chính là vợ của Tô tướng quân.
- Nàng ấy rất lợi hại đúng không?
Trong lòng Đường Nguyệt có chút mất mát, nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài. Nàng vốn đang chiến đấu bên ngoài Lạc Thành, đột nhiên bị ông nội gọi về, nói rất nhiều chuyện liên quan đến Tô tướng quân, còn yêu cầu nàng phải ăn mặc cho thật xinh đẹp.