Tùy tiện một vị Trung Tướng cũng có thực lực trấn áp đại lục!
Tô Dương cười nói:
- Ngươi cũng không nên quá để ý, Đường quốc các ngươi có ba thành trì, có thể sinh ra hai vị Vương Giả cấp Ngự Thú Sư là đã rất ưu tú rồi.
Tô Dương không thích khoác lác, hắn cảm thấy thiên phú Đường gia cũng không tệ lắm. Đối với chuyện bọn họ xây dựng quốc gia, Tô Dương càng không để ý, người ta có thể xây dựng quốc gia trên mảnh đại lục này, có thể đứng vững gót chân, là bản lĩnh của người ta.
- Tô tướng quân, Vân quốc Liên Bang có tổng cộng bao nhiêu tòa thành trì?
Những thứ này không coi là cơ mật, Tô Dương thuận miệng nói Ta:
- Ta quản lý Bắc Quân Bộ, nơi đó có ít nhất hai trăm thành trì.
- Khụ khụ!
Đường Thiên không cẩn thận hút nước trà vào trong phổi. Đường quốc có ba thành trì...
- Vân quốc Liên Bang có tứ đại quân bộ?
- Không phải!
Tô Dương lắc đầu, nói:
- Cộng thêm tổng quân bộ thì có tổng cộng chín đại quân bộ.
Ngoại trừ dựa theo Đông Nam Tây Bắc để chia ra thành bốn quân bộ, còn có Tây Nam, Tây Bắc, Đông Nam, Đông Bắc bốn quân bộ khác!
Số lượng này làm cho Đường Thiên tê cả da đầu. Hắn không thể tưởng tượng nổi hình ảnh của hơn một ngàn thành trì!
Bây giờ, toàn bộ thành trì có trong đại lục này sợ rằng còn không nhiều bằng một mình Vân quốc Liên Bang.
Nếu như mỗi một tướng quân của quân bộ đều có thực lực tương đương Tô tướng quân trước mắt đây, và mỗi vị tướng quân đều có phó quan như Giai Tư, thì Đường Thiên thật sự không cách nào tưởng tượng nổi, Vân quốc Liên Bang ở bờ bên kia đại dương cường đại đến mức nào!
- Tô tướng quân, ngươi nói ngươi tới nơi này là vì nhiệm vụ?
Đường Thiên nhỏ giọng hỏi.
- Có thể tiết lộ một chút không? Biết đâu ta có thể giúp được một tay?
Phản ứng đầu tiên của Đường Thiên chính là muốn giao hảo với Tô Dương. Không có cách nào khác, thật sự là Tô Dương quá cường đại, thế lực sau lưng hắn cũng quá đáng sợ.
Nếu có thể vượt qua đại dương, như vậy thế lực của Vân quốc Liên Bang hoàn toàn có thể ảnh hưởng đến đại lục này. Vậy thì, chỉ cần có được sự giúp đỡ của Tô Dương, Đường quốc bọn họ sẽ không cần sợ những quốc gia khác uy hiếp nữa.
- Nhiệm vụ cơ mật, tạm thời không thể tiết lộ.
Tô Dương suy nghĩ một chút, lại nói:
- Hơn nữa các ngươi cũng rất khó giúp đỡ. Ta tới Hoàng Kim đại lục cũng chỉ là tiện đường ngang qua, không lâu sau ta sẽ phải rời đi.
- Trở về Vân quốc Liên Bang?
- Không phải!
Tô Dương lắc đầu.
- Ta cần điều tra hết hành tinh này một lần.
- ỒI Đường Thiên ngồi thẳng người, sắc mặt nghiêm túc. Từ những thông tin mà Tô Dương để lộ, Vân quốc Liên Bang đang toan tính điều gì đó rất lớn.
- Như vậy cũng xin Tô tướng quân ở lại Lạc Thành mấy ngày!
Đường Thiên nói.
- Tới đây một chuyến cũng không dễ dàng, hi vọng hai người có thể cho ta làm trọn đạo chủ nhà.
- Ngày mai ta xuất phát.
Trên người Tô Dương có nhiệm vụ, với tính cách của hắn, có thể dừng chân ở Lạc Thành một ngày đã là nể mặt Đường Thiên rồi.
Đường Thiên cũng hiểu được nhiệm vụ của Tô Dương rất quan trọng. Dù Tô Dương chỉ dừng chân ở Lạc Thành một ngày, hắn cũng sẽ tận lực chiêu đãi Tô Dương. Không vì gì khác, chỉ vì muốn lôi kéo chút quan hệ.
Vào ban đêm, Đường Thiên tổ chức một bữa tiệc chào đón nho nhỏ, thành phần tham dự chỉ có cao tầng của Lạc Thành. Đây là Đường Thiên trưng cầu ý kiến Tô Dương, sau đó mới làm.
Tô Dương thích an tĩnh, không thích náo nhiệt quá mức.