Đường Nguyệt cùng Bạch Thắng hai mặt nhìn nhau, chỉ có Giai Tư đứng sau lưng Tô Dương là cúi đầu cười trộm. ở Vân quốc Liên Bang, hầu như Tô Dương đi tới chỗ nào cũng là tồn tại nổi bật nhất. Loại không biết sống chết như tên quan ngoại giao Hỏa Dịch quốc này, Giai Tư vẫn là lần đầu tiên gặp phải.
Bạch Thắng chỉ có thể nói:
- Tô tướng quân, xin mời đi theo ta!
- Được!
Hai phút sau, Tô Dương gặp được Hoàng Đế Đường quốc.
Vị Hoàng Đế Đường quốc này là một người mập mạp, trên người mặc long bào vàng nhạt, đang ngồi trên một thứ giống như long ý. Vừa thấy Tô Dương tới, hắn lập tức đứng dậy đưa tay phải ra.
Nói thật, thọat nhìn hắn ta có hơi khôi hài.
Không phải Tô Dương khinh thường đối phương, nhưng long bào, rồi hình tượng của hắn trong bối cảnh thời đại này, ít nhiều có chút... kỳ kỳ.
- Tô tướng quân, mau ngồi!
Hoàng Đế Đường quốc cực kỳ nhiệt tình.
- Ừm!
Tô Dương gật đầu. Đối với vị Hoàng Đế này, đương nhiên hắn sẽ không rụt rè. Ba tòa thành trì, 16 vạn nhân khẩu, kém xa số lượng mà hắn đang quản lý.
- Tô tướng quân, ngươi đến từ Vân quốc Liên Bang sao?
Tô Dương gật đầu.
Đường Nguyệt nói:
- Ông cố nội, thực lực Tô tướng quân rất mạnh, là Hoàng cấp Ngự Thú Sư thật sự, phỏng chừng toàn bộ Hoàng Kim đại lục này, ngay cả vị Hoàng Đế của Đế Quốc Quang Minh Thần Thánh kia cũng không phải là đối thủ của Tô tướng quân!
- Trên mảnh đại lục này, Tô tướng quân là vô địch trong các Ngự Thú Sư, không ai có thể là đối thủ của hắn.
Giai Tư nghiêm túc đính chính.
Hoàng Đế Đường quốc, Đường Nguyệt, còn có Bạch Thắng đều ngẩn ra. Tô Dương giơ tay lên, Giai Tư ngậm miệng lại.
- Quả thực ta đến từ Vân quốc Liên Bang.
Tô Dương bình thản nói.
- Ta đã nghe chuyện của các ngươi và Hỏa Dịch quốc.
Tuy là Hoàng Đế Đường quốc không thể nào tin được thực lực của Tô Dương, nhưng hắn vẫn hỏi:
- Tô tướng quân cảm thấy chúng ta nên làm sao bây giờ?
Đương nhiên, ngay tối hôm qua, Đường Thiên đã cho người đến Lâm An thành báo tin. Nhưng tốc độ phi hành của Bạo Phong Chi Ung cực nhanh, dù đã xuất phát sau một đêm thì vẫn đến trước người báo tin. Hiện tại Tô Dương đã du ngoạn cả một ngày, người báo tin vẫn còn đang ở trên đường chạy tới.
Tô Dương cười nói:
- Kỳ thực rất đơn giản, để lộ một ít thực lực là được rồi!
Giọng điệu kia chẳng khác nào một học bá nói với một học sinh bình thường rằng, đề thi rất đơn giản! Hoàng Đế Đường quốc nhỏ giọng hỏi:
- Để lộ thực lực?
- Giai Tư, hay là ngươi trình diễn một chút thực lực đi.
Tô Dương mở miệng nói.
Hắn biết, hắn không thể dùng miệng mà thuyết phục một vị Hoàng Đế làm việc dựa theo phân phó của hắn. Hắn nhất định phải xuất ra đủ thực lực, mới khiến được vị Hoàng Đế này nghe lời hắn.
Trước nay Tô Dương luôn thích thẳng thắng, không thích quanh co lòng vòng!
Giai Tư vừa nghe Tô Dương ra lệnh, trên người đột nhiên bộc phát khí thế của một Vương Giả cực phẩm Ngự Thú Sư, khí thế cường hãn mà lạnh lùng ép Đường Nguyệt cùng Bạch Thắng sắc mặt trắng bệch, liên tiếp lui về phía sau, Hoàng Đế Đường quốc còn phải cúi đầu, không thở nổi.
Giai Tư vừa hơi thu lại khí thế một chút, Đường Nguyệt vô lực dựa lên trên tường, Bạch Thắng xoa mồ hôi lạnh trên trán, thực lực Hoàng Đế Đường quốc không tệ, chỉ là sắc mặt có chút không dễ nhìn lắm...
Hắn khó tin nhìn Giai Tư. Trở thành Vương Giả thượng phẩm Ngự Thú Sư, đương nhiên hắn biết Vương Giả cực phẩm Ngự Thú Sư là thế nào. Uy áp và dao động năng lượng cường đại trên người Giai Tư, dĩ nhiên hắn không thể nhìn lầm. Nhưng vấn đề là, thoạt nhìn Giai Tư còn quá trẻ!
- Thật sự là Vương Giả cực phẩm?
Hoàng Đế Đường quốc vẫn không dám tin vào hai mắt của mình.
Giai Tư hỏi ngược lại:
- Có chuyện gì sao?
- Không có!
Hoàng Đế Đường quốc nhỏ giọng nói:
- Chỉ là có hơi quá trẻ.